Mẹ Việt Nam anh hùng kể chuyện ngày nhận báo tử của chồng và 3 con trai
Bốn lần tiễn chồng con đi không về, có những tháng năm mẹ Ngày đã hóa điên dại. Nhưng sau những đau thương, giờ mẹ tự hào vì chồng con đã góp xương máu để đất nước vững bền, ngày càng giàu mạnh.
Nối gót cha và anh, con trai thứ hai của cụ Ngày là ông Lê Văn Nghị (SN 1955) cũng gia nhập đội du kích. Cuối năm 1971, trong một chiều đi thăm dò đồn địch, ông Nghị không về nữa.
Sau 8 lần sinh nở, rồi hai lần tiễn đưa con, một lần khóc chồng, sức khỏe cụ Ngày gần như kiệt quệ. Không hiếm những buổi chiều muộn chưa thấy mẹ về, anh em ông Khiết (nay 69 tuổi, con trai thứ 4 trong nhà) đi tìm, hôm thì thấy cụ Ngày ngồi khóc ở bờ sông, hôm lại thấy cụ đứng thẫn thờ giữa đồng.
"Cho đến trước ngày giải phóng, anh em tôi đều xin đi bộ đội, nhưng chỉ có em thứ 5 là được đi. Tôi sức khỏe yếu, còn em thứ 8 lúc đó còn nhỏ quá, chính quyền cách mạng cũng không cho tất cả anh em chúng tôi ra chiến trường vì trong nhà đã nhiều người hy sinh", ông Khiết kể.
Sống ý nghĩa sau đau thương tột cùng
Năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, việc đầu tiên Mẹ Ngày làm là lập bàn thờ con trai cả, điều cụ đau đáu nghĩ tới bao năm. Lúc đó, Mẹ Ngày không còn gồng mình lên vì những lúc có cán bộ tới thăm nữa. Hòa bình rồi, cụ tin rằng sẽ không có thêm đứa con nào bị bom đạn, chiến tranh cướp đi nữa.
Nhưng rồi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra. Năm 1979, Thiếu úy Lê Văn Nhiệt (SN 1959), con trai thứ 5 của cụ Ngày hy sinh khi đang chiến đấu ở bên kia biên giới.

![]()
Phó Thủ tướng thăm, tặng quà Mẹ Việt Nam anh hùng, thương binh ở Quảng Trị
"Nhận giấy báo tử, mẹ tôi gục hẳn, không còn khóc được nữa. Rồi khi tỉnh lại, mẹ hóa điên dại. Mấy năm liền, mẹ tôi khóc không ngừng, chỉ cần sơ ý là mẹ bỏ đi, ra bờ sông nơi ba ngã xuống", ông Khiết ngậm ngùi.
Thương mẹ, bà Thủy, con gái thứ 7 của cụ Ngày không lấy chồng mà ở vậy nuôi mẹ. Nhờ năm tháng nguôi ngoai, lần lượt 10 đứa cháu nội ra đời đưa niềm vui tới, cụ Ngày cũng dần tỉnh táo lại.
Giờ đây, đã ở tuổi bách niên, chuyện ngày xưa cũng đành chấp nhận, mẹ Ngày đã vui sống bên con cháu. Mẹ nói rằng khi những hy sinh của chồng con là xứng đáng, góp phần xây dựng đất nước vững bền, ngày càng giàu mạnh. Những cống hiến của người thân giờ đây thành niềm tự hào của gia đình.
"Mỗi dịp 27/7, gia đình tôi lại quây quần làm mâm cơm, vừa làm giỗ chung cho cha anh, cũng là dịp để dạy con cháu về lòng yêu nước và tinh thần hy sinh, sẵn sàng cống hiến cho đất nước", ông Khiết nói.
Lãnh đạo Phòng LĐ-TB&XH huyện Giồng Trôm cho biết, với những hy sinh, đóng góp cao cả, năm 1992, cụ Ngày được phong danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng.


