Mẹ Việt Nam Anh hùng La Thị Lên – Ngọn lửa yêu thương giữa những mùa ký ức

Chiều ấy, nắng ở Vĩnh Thạnh Trung dịu dàng trải vàng trên khoảng sân nhỏ trước ngôi nhà của Mẹ Việt Nam Anh hùng La Thị Lên. Mái tóc bạc phơ, dáng người đã còng theo năm tháng, nhưng trong đôi mắt hiền từ của Mẹ vẫn ánh lên sự ấm áp lạ thường. Đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu, Mẹ chậm rãi rót từng chén trà nóng, như thể đón những đứa con lâu ngày trở về thăm nhà.
Khi câu chuyện dần mở ra, đôi mắt Mẹ khẽ hướng về bàn thờ gia đình. Những bức ảnh đã ngả màu theo năm tháng được Mẹ lau chùi cẩn thận mỗi ngày. Mẹ nhẹ nhàng vuốt lên tấm ảnh của các con, giọng run run:
“Ngày tụi nhỏ lên đường, Mẹ chỉ biết dặn một câu: Các con đi giữ nước, ráng giữ gìn sức khỏe, thương đồng đội như thương anh em ruột thịt. Mẹ ở nhà có cực mấy cũng chịu được…”
Rồi Mẹ lặng đi một lúc. Trong khóe mắt đã hằn sâu dấu vết của thời gian, những giọt nước mắt như chực rơi xuống. Mẹ kể rằng, những năm tháng chiến tranh khốc liệt ấy, quê hương chìm trong bom đạn, nhưng lòng người vẫn sáng lên niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Các con của Mẹ cũng như bao người con đất Việt khác, mang theo tuổi trẻ và những ước mơ còn dang dở để bước vào chiến tuyến.
“Mẹ thương con lắm chớ… Nhưng hồi đó ai cũng nghĩ đơn giản, đất nước còn chiến tranh thì con mình phải đi. Không riêng gì con của Mẹ, con của đồng bào mình cũng đều là con của Tổ quốc…”
Giọng Mẹ nghẹn lại. Bàn tay gầy guộc khẽ lau đi giọt nước mắt vừa lăn trên gò má. Mẹ không chỉ thương những đứa con của riêng mình, mà còn đau đáu nhớ về những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường xa, những người mẹ khác cũng mòn mỏi ngóng con như Mẹ.
“Mỗi lần nghe tin có người hy sinh, lòng Mẹ đau lắm. Đau như chính con mình vậy. Hồi đó nghèo, cực, nhưng bà con thương nhau lắm. Có củ khoai cũng chia nhau, có chén cơm cũng nhường nhau. Chính tình thương ấy đã giúp mình đi qua những năm tháng khó khăn nhất…”
Nghe Mẹ kể, lòng tôi bỗng nghẹn lại. Giọng nói của Mẹ không bi lụy, không oán trách, chỉ nhẹ nhàng như lời thủ thỉ của một người mẹ dành cả cuộc đời để yêu thương. Những lời của Mẹ khiến tôi chợt nhớ đến một câu chuyện về một người mẹ anh hùng khác mà tôi từng được nghe. Khi nhắc về người con đã ngã xuống, mẹ ấy vừa vuốt ve chiếc áo quan vừa đủ phủ lá cờ Tổ quốc, nước mắt lặng lẽ rơi trên gò má nhăn nheo, nghẹn ngào nói trong tiếng nấc: “Con có mệt lắm không? Đường về nhà có vui không con? Mẹ biết con đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, giờ thì về với mẹ, về với quê hương mình nghe con…”. Rồi mẹ khẽ lau nước mắt và nói một câu khiến ai nghe cũng rưng rưng: “Nó chết rồi nhưng nó vẫn nuôi mẹ nó”. Câu nói mộc mạc ấy không chỉ là niềm tự hào của một người mẹ về đứa con anh hùng, mà còn là sự biết ơn đối với những chính sách nghĩa tình của Đảng, Nhà nước và sự quan tâm của đồng bào dành cho những gia đình đã cống hiến, hy sinh vì Tổ quốc. Và hơn hết, đó là tình mẫu tử thiêng liêng, nơi những người con dù đã đi xa vẫn mãi sống trong trái tim của mẹ, vẫn tiếp tục sưởi ấm tuổi già của mẹ bằng ký ức, bằng niềm tự hào và bằng tình yêu không bao giờ mất đi.
Tôi nhận ra rằng, sự hy sinh lớn lao nhất không chỉ nằm ở những người con đã ngã xuống, mà còn nằm trong trái tim của những người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con, để đổi lấy nền hòa bình hôm nay. Những người mẹ ấy đã biến nước mắt thành sức mạnh, biến nỗi đau thành tình yêu thương dành cho quê hương, cho đồng bào và cho thế hệ mai sau.
Khi chia tay, Mẹ nắm chặt tay chúng tôi, nở nụ cười hiền hậu:
“Các con bây giờ được sống trong hòa bình rồi, phải thương nhau, phải học hành cho giỏi, sống tử tế, đừng để những người đã nằm xuống phải buồn lòng…”
Trên đường trở về, lời dặn ấy cứ vang mãi trong tâm trí tôi. Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng La Thị Lên với tình yêu thương bao la dành cho các con, cho đồng bào, cho quê hương như ngọn lửa âm thầm nhưng bất diệt. Ngọn lửa ấy đã được thắp lên từ những năm tháng “hoa lửa”, để rồi vẫn tiếp tục sưởi ấm trái tim của biết bao thế hệ mai sau.
Bởi có những người mẹ, dù đã đi qua biết bao mất mát, vẫn chọn giữ lại trong tim mình tình yêu thương và lòng bao dung dành cho cuộc đời. Và chính từ tình yêu thương ấy, Tổ quốc đã lớn lên, vững vàng và trường tồn.


