Mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Giã
Mẹ Việt Nam anh hùng
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Giã
Tháng Bảy lại về. Những cơn mưa mùa hạ rơi nhẹ trên mái nhà, mang theo một nỗi lặng sâu rất khó gọi tên. Trong những ngày cả nước hướng về Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27–7, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Giã – một người mẹ đã gửi vào Tổ quốc những người con thân yêu nhất của mình.
Câu chuyện về Mẹ Giã không phải là câu chuyện xa xôi trong những trang sách lịch sử. Đó là câu chuyện được kể lại từ những người con, từ những cán bộ địa phương, và từ chính những ký ức vẫn còn in đậm trong ngôi nhà nhỏ nơi Mẹ đang sống. Mỗi lời kể như một lát cắt của thời gian, ghép lại thành bức chân dung cảm động về một người mẹ Việt Nam đi qua chiến tranh với tất cả những hy sinh và mất mát.
Ngôi nhà của Mẹ Giã giản dị như bao ngôi nhà khác ở miền quê. Nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, có những bức di ảnh treo trang trọng trên tường – những gương mặt trẻ mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Người thân của Mẹ kể rằng Mẹ Giã có năm người con, trong đó có bốn người con trai. Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi Tổ quốc gọi tên, các con của Mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ.
Người con trai cả – liệt sĩ Lê Thanh Hải, sinh năm 1952. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Năm 1972, giữa chiến trường Lào ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi. Tuổi hai mươi – cái tuổi đáng lẽ đang ngập tràn ước mơ và hy vọng – đã hóa thành bất tử nơi chiến trường xa.
Mười năm sau, nỗi đau ấy lại một lần nữa trở về với gia đình.
Liệt sĩ Lâm Văn Tuân, sinh năm 1959, người con trai thứ của Mẹ, tiếp bước anh mình lên đường bảo vệ Tổ quốc. Năm 1982, anh hy sinh tại chiến trường Campuchia khi mới 23 tuổi.
Hai lần nhận giấy báo tử. Hai lần tiễn con vào cõi vĩnh hằng.
Những người từng chứng kiến giây phút ấy kể lại rằng Mẹ Giã lặng người rất lâu. Không ai nghe thấy tiếng khóc lớn. Chỉ thấy đôi mắt Mẹ đỏ hoe và gương mặt như hằn sâu thêm những nếp nhăn của thời gian.
Nỗi đau của người mẹ mất con đôi khi không cần lời nói.
Ít ai biết rằng, trước khi tiễn con ra trận, chính Mẹ Giã cũng từng là một thanh niên xung phong trong những năm tháng kháng chiến.
Thời ấy, những người thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ trên các tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí ra chiến trường. Công việc của họ âm thầm nhưng vô cùng nguy hiểm. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Mẹ Giã cũng từng có mặt trên những con đường như thế. Khi thì gùi gạo, khi thì vận chuyển đạn dược, tiếp tế cho chiến trường.
Có lẽ chính vì từng sống trong những năm tháng “hoa lửa” ấy nên Mẹ hiểu rất rõ con đường mà các con mình lựa chọn.
Khi các con xin nhập ngũ, Mẹ không ngăn cản. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị hành trang cho các con, dặn dò đôi điều rồi tiễn con lên đường.
Có lẽ trong lòng Mẹ khi ấy cũng dâng lên biết bao nỗi lo lắng. Nhưng hơn tất cả, Mẹ hiểu rằng đất nước đang cần những người con như thế.
Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng với Mẹ Giã, những ký ức về các con dường như vẫn còn nguyên vẹn.
Người thân kể lại rằng có lần Mẹ nói Mẹ đã mơ thấy các con trở về.
Trong giấc mơ ấy, các anh cùng vài người đồng đội ghé thăm nhà. Các anh nói chỉ về thăm Mẹ một lát thôi rồi lại phải đi ngay. Mẹ vội vàng chuẩn bị cơm cho các con. Nhưng khi tỉnh dậy, căn nhà vẫn chỉ còn lại sự tĩnh lặng quen thuộc.
Giấc mơ ấy khiến Mẹ nhớ con nhiều hơn.
Đến tận bây giờ, điều khiến Mẹ day dứt nhất vẫn là chưa tìm được hài cốt của hai người con trai đã hy sinh. Mẹ chỉ mong một ngày nào đó có thể đón các con trở về, để các anh được yên nghỉ trên chính mảnh đất quê hương.
Ước mong ấy giản dị thôi, nhưng lại là mong mỏi lớn nhất của một người mẹ đã đi gần trọn cuộc đời.
Dù cuộc đời phải gánh chịu nhiều mất mát, nhưng Mẹ Giã không hề đơn độc.
Những năm gần đây, nhiều cơ quan, tổ chức và đoàn thể thường xuyên đến thăm hỏi, chăm sóc Mẹ. Các cán bộ, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên, hội phụ nữ… vẫn thường ghé thăm, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm và trò chuyện cùng Mẹ.
Mỗi lần như vậy, ngôi nhà nhỏ lại rộn ràng hơn.
Có lần, khi được hỏi Mẹ có vui không khi nhiều người đến thăm, Mẹ mỉm cười hiền hậu rồi nói:
“Ngày trước Mẹ mất hai đứa con. Nhưng bây giờ Mẹ lại có thêm rất nhiều đứa con khác.”
Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng thấy lòng mình lắng lại.
Bởi đó không chỉ là niềm vui của riêng Mẹ, mà còn là minh chứng cho tình nghĩa sâu nặng của những thế hệ hôm nay dành cho những người đã hy sinh vì đất nước.
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Giã không phải là một câu chuyện ồn ào. Nó lặng lẽ như chính cuộc đời của Mẹ.
Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến câu chuyện trở nên sâu sắc và day dứt.
Đằng sau mỗi trang sử hào hùng của dân tộc luôn có những người mẹ như Mẹ Giã – những người đã âm thầm gửi gắm những người con thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.
Nghe xong câu chuyện về Mẹ, tôi bỗng hiểu rằng hòa bình hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của những người lính nơi chiến trường, mà còn bằng những giọt nước mắt thầm lặng của những người mẹ ở hậu phương.
Và câu chuyện về Mẹ Giã – dù được kể lại sau nhiều năm tháng – vẫn mãi là một “câu chuyện thời hoa lửa”, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và gìn giữ ký ức về những hy sinh lớn lao của dân tộc.



