Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Bình

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình sinh năm 1941, hiện sinh sống tại phường Ninh Kiều, TP. Cần Thơ. Mẹ sinh ra và lớn lên tại TP. Hồ Chí Minh. Đến năm 18 tuổi, mẹ kết hôn với cụ ông Nguyễn Văn Thảnh (hiện đã mất) và theo ông về Cần Thơ lập nghiệp, bắt đầu một cuộc sống gắn bó với mảnh đất phương Nam đầy truyền thống cách mạng. Mẹ Lê Thị Bình có chín người con, trong đó hai người con trai đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam, để lại nỗi đau và niềm tự hào song song trong lòn

Cần Thơ21/11/2025Nguyễn Ngọc Xuân Mai (Xã Thạnh An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Bình

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, mỗi mảnh đất đều lưu giữ những câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của con người. Cần Thơ – vùng đất phương Nam giàu truyền thống cách mạng – cũng không ngoại lệ, nơi mà những người mẹ, những gia đình, những con người bình dị đã âm thầm góp sức, giữ lửa cho quê hương trong những năm tháng “thời hoa lửa”. Trong số đó, câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình là minh chứng sống động, vừa cảm động, vừa khơi gợi lòng tự hào dân tộc, cho thấy tình mẫu tử và trách nhiệm với Tổ quốc có thể hòa quyện một cách cao cả đến nhường nào.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình sinh năm 1941, hiện sinh sống tại phường Ninh Kiều, TP. Cần Thơ. Mẹ sinh ra và lớn lên tại TP. Hồ Chí Minh. Đến năm 18 tuổi, mẹ kết hôn với cụ ông Nguyễn Văn Thảnh (hiện đã mất) và theo ông về Cần Thơ lập nghiệp, bắt đầu một cuộc sống gắn bó với mảnh đất phương Nam đầy truyền thống cách mạng. Mẹ Lê Thị Bình có chín người con, trong đó hai người con trai đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam, để lại nỗi đau và niềm tự hào song song trong lòng bà.

Theo tâm tình với phóng viên, Mẹ nhớ lại rằng con trai cả của bà-Nguyễn Văn Thi, vốn học giỏi, được gia đình và thầy cô hết mực yêu thương, hy vọng sẽ tiếp tục học lên đại học. Khi 18 tuổi, đang ở ngưỡng cửa của con đường học vấn rộng mở, Nguyễn Văn Thi đã gấp trang sách dở dang và tình nguyện lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến theo lời kêu gọi của Tổ quốc.

Ban đầu, gia đình không đồng ý, mong muốn anh tiếp tục con đường học tập. Thế nhưng với quyết tâm và tinh thần trách nhiệm với đất nước, không chịu đứng nhìn cảnh dân lành bị tàn sát, từng tấc đất quê hương ở biên giới bị xâm lăng, Nguyễn Văn Thi đã kiên định ra đi.

Dù lòng đau đớn, mẹ Bình hiểu rằng Tổ quốc đang cần những người như con trai bà. Sau nhiều ngày trăn trở, bà đồng ý để con mình rời xa gia đình, ra chiến trường biên giới Việt Nam – Campuchia. Mẹ xúc động chia sẻ:“Nhìn con đi mà lòng đau như cắt, để con vào lửa đạn, biết trước lành ít dữ nhiều, là một người mẹ, tôi không nỡ lòng. Nhưng lúc đó, tội ác của quân Khmer đỏ tràn lan khắp biên giới An Giang, giết hại nhiều người dân vô tội. Tôi cũng nghĩ con mình thừa hưởng sự gan dạ của ông nội và các chú, vốn đã dũng cảm trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Lòng căm thù giặc khiến tôi mạnh mẽ và đồng ý để con nhập ngũ.”

Trong thời gian chiến đấu, Nguyễn Văn Thi tham gia Tiểu đoàn Tây Đô, là một chiến sĩ gan dạ, thông minh, lập được nhiều chiến công cho đơn vị. Không chỉ vậy, anh còn động viên người em thứ năm, Nguyễn Văn Thanh, tham gia cách mạng. Những lần về phép hiếm hoi, anh Thi kể về bom đạn, chiến tranh, những nguy hiểm cận kề tính mạng đã hun đúc trong lòng anh Thanh tinh thần căm thù giặc, khiến anh quyết tâm xin mẹ tham gia kháng chiến. Một lần nữa, Mẹ Bình đồng ý để người con thứ hai ra trận.

Suốt những năm tháng trong đơn vị, hai người con của Mẹ Bình đều dũng cảm chiến đấu, chăm chỉ học tập, luôn được đồng chí, đồng đội và cấp trên quý mến. Nguyễn Văn Thi được cử đi học Học viện Chính trị Quân sự tại Hà Nội, còn Nguyễn Văn Thanh học tiếng Khmer tại TP. HCM, với hy vọng sau khóa học sẽ hoàn thành nhiều nhiệm vụ quan trọng. Không phụ lòng tin tưởng của cấp trên và đồng đội, cả hai đều hoàn thành khóa học xuất sắc, trở về đơn vị tiếp tục cầm súng bảo vệ biên cương.

Thế nhưng, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm, hai người con trai của Mẹ Bình lần lượt hy sinh. Nguyễn Văn Thi hi sinh năm 1988 trong lần đi thị sát bị địch ném bom, còn Nguyễn Văn Thanh hy sinh hai năm sau tại Chi Lăng – An Giang. Hai lần nhận tin con hi sinh, cầm giấy báo tử trong tay, Mẹ Bình trào dâng nước mắt, đau đớn nhưng vẫn kiên cường. Bà xúc động chia sẻ: “Thương con, nhớ con nhưng biết làm sao, vì bọn giặc tàn sát dân mình. Chúng đến An Giang giết dân man rợ, nếu không ngăn chặn, bảo vệ từng tất đất thiêng liêng thì chiến tranh lại kéo dài. Thương con lắm, nhưng Tổ quốc lâm nguy, cần các con ra trận để giữ gìn từng tấc đất của quê hương.”

Cô Nguyễn Thị Trang, con gái đang phụng dưỡng mẹ, chia sẻ:“Sau khi hai anh trai qua đời, 9 năm sau ba cũng mất, mẹ một mình nuôi dạy các con nên người. Mẹ luôn dặn dò các con, các cháu phải sống có đạo đức, trung thực, phát huy truyền thống cách mạng của gia đình; sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”

Năm 2014, Mẹ Lê Thị Bình được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”, ghi nhận sự hy sinh cao cả của bà. Trải qua bao gian khó, được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và các cấp chính quyền, cuộc sống của Mẹ hiện ổn định. Những người con còn lại của bà trưởng thành, có công ăn việc làm ổn định, tiếp tục gìn giữ truyền thống gia đình, sống có ích cho xã hội.

Ngày nay, các con, các cháu của Mẹ Bình luôn thực hiện tốt đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước, đồng thời tích cực góp sức xây dựng quê hương thêm giàu đẹp. Sự hy sinh thầm lặng, cao cả của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình, như của tất cả các Mẹ Việt Nam Anh hùng trên cả nước, mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí cách mạng kiên trung, bất khuất, để đời đời các thế hệ ghi nhớ, tri ân và biết ơn sâu sắc.Những mất mát, những giọt nước mắt và nỗi đau chất chứa trong lòng Mẹ là minh chứng cho tình yêu Tổ quốc, cho sự kiên trung bất khuất của con người Cần Thơ trong thời “hoa lửa”. Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau rằng tự do, độc lập không bao giờ đến một cách dễ dàng, và trách nhiệm của mỗi người là tiếp nối truyền thống cách mạng, gìn giữ quê hương, sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của các Mẹ – những người đã dâng trọn con, cháu cho nền độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn