Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình – Người mẹ giữ lửa yêu nước giữa lòng Tây Đô

Những năm tháng chiến tranh, vùng đất Tây Đô là một trong những chiến trường ác liệt của đồng bằng sông Cửu Long. Tiếng bom, tiếng súng không chỉ vang vọng ngoài mặt trận mà còn len lỏi vào từng mái nhà, từng cánh đồng, từng dòng sông. Người dân Cần Thơ vừa sản xuất, vừa chiến đấu, vừa nuôi giấu cán bộ cách mạng, góp phần giữ vững phong trào kháng chiến.

Lạng Sơn22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình – Người mẹ giữ lửa yêu nước giữa lòng Tây Đô

"Có những người mẹ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng cả cuộc đời của Mẹ chính là một bản anh hùng ca. Mỗi giọt nước mắt, mỗi lần tiễn người thân lên đường và mỗi tháng năm chờ đợi trong lặng im đều trở thành những trang sử không bao giờ phai nhạt."

Giữa nhịp sống yên bình của thành phố Cần Thơ hôm nay, trên con đường Nguyễn Việt Hồng rợp bóng cây, có một người mẹ lặng lẽ sống những năm tháng tuổi già. Mái tóc bạc như mây, đôi mắt đã hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng trong ánh nhìn của Mẹ vẫn ánh lên sự hiền từ, bao dung và niềm tự hào của một người đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình.

Cuộc đời của Mẹ là minh chứng sinh động cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: giàu lòng yêu nước, giàu đức hy sinh và bền bỉ vượt qua mọi đau thương để nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Những năm tháng chiến tranh, vùng đất Tây Đô là một trong những chiến trường ác liệt của đồng bằng sông Cửu Long. Tiếng bom, tiếng súng không chỉ vang vọng ngoài mặt trận mà còn len lỏi vào từng mái nhà, từng cánh đồng, từng dòng sông. Người dân Cần Thơ vừa sản xuất, vừa chiến đấu, vừa nuôi giấu cán bộ cách mạng, góp phần giữ vững phong trào kháng chiến.

Gia đình Mẹ Lê Thị Bình cũng như biết bao gia đình cách mạng khác đã chấp nhận đánh đổi hạnh phúc riêng vì nền độc lập của dân tộc. Khi những người con khoác ba lô lên đường, Mẹ hiểu rằng con đường phía trước đầy gian nan và có thể sẽ không có ngày trở về. Nhưng Mẹ không giữ con ở lại. Bởi trong trái tim người mẹ Việt Nam lúc ấy, tình yêu nước luôn song hành cùng tình mẫu tử.

Có người từng hỏi:

"Mẹ có sợ mất con không?"

Mẹ chỉ lặng lẽ đáp:

"Ai làm mẹ mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng giữ con cho riêng mình thì đất nước lấy ai bảo vệ."

Câu nói giản dị ấy chứa đựng biết bao nước mắt và nghị lực.

Những ngày tiễn con đi, Mẹ chỉ kịp chuẩn bị vài bộ quần áo, một chiếc khăn rằn và những lời dặn dò ngắn ngủi:

  • Phải giữ gìn sức khỏe.

  • Phải thương đồng đội.

  • Phải hoàn thành nhiệm vụ.

  • Không có lời hứa ngày trở về.

    Không có nước mắt níu kéo.

    Chỉ có niềm tin.

    Chiến tranh ngày càng ác liệt. Tin tức từ chiến trường gửi về ngày một thưa dần. Người mẹ ở hậu phương ngày ngày ngóng đợi từng lá thư, từng người giao liên. Có những đêm mưa, Mẹ thao thức bên ngọn đèn dầu, chỉ mong sáng mai sẽ có tin con bình yên.

    Nhưng chiến tranh vốn không bao giờ chiều lòng người.

    Rồi một ngày, giấy báo tử được gửi về.

    Khoảnh khắc ấy, dường như cả bầu trời trước mắt Mẹ sụp xuống.

    Không ai có thể diễn tả hết nỗi đau của một người mẹ khi nhận tin con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Người con mà Mẹ từng bồng bế, từng nuôi nấng bằng từng hạt gạo, từng giọt mồ hôi nay hóa thành người liệt sĩ.

    Mẹ khóc.

    Nhưng sau những giọt nước mắt, Mẹ vẫn đứng dậy.

    Bởi Mẹ hiểu rằng con mình đã ngã xuống để đất nước được hồi sinh.

    Sau ngày đất nước thống nhất, biết bao người mẹ đi tìm hài cốt con trong vô vọng. Có người tìm được, có người chỉ còn biết thắp nén hương trước tấm bia ghi tên liệt sĩ.

    Những người mẹ ấy không bao giờ xem sự hy sinh của con là mất mát vô nghĩa.

    Họ luôn nói:

    "Con tôi đã sống trọn với Tổ quốc."

    Đó cũng chính là sức mạnh giúp Mẹ Lê Thị Bình vượt qua những tháng năm đau thương.

    Năm tháng trôi qua.

    Chiến tranh lùi xa.

    Những con đường đất ngày nào đã trở thành phố xá khang trang. Những cánh đồng từng nhuốm màu bom đạn nay phủ kín màu xanh.

    Nhưng trong trái tim Mẹ, ký ức vẫn còn nguyên.

    Mỗi dịp 27 tháng 7, mỗi lần nghe bài "Màu hoa đỏ" hay "Cỏ non Thành Cổ", đôi mắt Mẹ lại ngân ngấn lệ.

    Đó không phải là nước mắt của bi lụy.

    Đó là nước mắt của lòng tự hào.

    Sự hy sinh của gia đình Mẹ đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – phần thưởng thiêng liêng dành cho những người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.

    Tháng 7 năm 2022, trong chuyến công tác tại Cần Thơ, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã đến tận nhà thăm hỏi, tặng quà và bày tỏ lòng biết ơn đối với Mẹ Lê Thị Bình. Thủ tướng khẳng định Đảng, Nhà nước và Nhân dân luôn ghi nhớ những hy sinh, cống hiến to lớn của các Mẹ Việt Nam Anh hùng, đồng thời mong các Mẹ tiếp tục là điểm tựa tinh thần để giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

    Cuộc gặp ấy không chỉ là sự tri ân dành cho riêng Mẹ Bình mà còn là lời nhắc nhở mỗi người Việt Nam hôm nay về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".

    Đến thăm Mẹ, ai cũng cảm nhận được sự giản dị.

    Không có những lời kể dài dòng về công lao.

    Không có những câu chuyện tô vẽ.

    Chỉ là những kỷ vật cũ, những tấm bằng ghi công được nâng niu và những bức ảnh người thân được đặt trang trọng trên bàn thờ.

    Mỗi hiện vật đều là một trang lịch sử.

    Mỗi nén nhang đều là một lời tri ân.

    Mỗi lần nhìn lên di ảnh các liệt sĩ, người ta càng hiểu rằng nền hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.

    Được học tập trong lớp học khang trang.

    Được vui chơi dưới bầu trời không còn tiếng bom.

    Được xây dựng quê hương giàu đẹp.

    Tất cả đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao gia đình như gia đình Mẹ Lê Thị Bình.

    "Câu chuyện thời hoa lửa" về Mẹ không có những trận đánh vang dội.

    Không có tiếng đại bác hay những chiến công lẫy lừng.

    Nhưng lại có điều thiêng liêng hơn cả.

    Đó là sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ.

    Chính những người mẹ ấy đã làm nên hậu phương vững chắc để tiền tuyến yên tâm chiến đấu.

    Họ là những người giữ lửa.

    Giữ niềm tin.

    Giữ truyền thống.

    Giữ hồn dân tộc.

    Ngày nay, mỗi dịp đến thăm các Mẹ Việt Nam Anh hùng, thế hệ trẻ không chỉ mang theo những bó hoa hay phần quà nghĩa tình, mà còn mang theo lòng biết ơn sâu sắc. Bởi lẽ, những giá trị mà các Mẹ để lại không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là bài học về lòng yêu nước, đức hy sinh, tinh thần vượt khó và trách nhiệm với cộng đồng.

    Nhìn Mẹ Lê Thị Bình mỉm cười hiền hậu trong căn nhà nhỏ giữa lòng Cần Thơ, chúng ta càng hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công nơi chiến trường mà còn được viết bằng những giọt nước mắt âm thầm của những người mẹ.

    Ngọn lửa yêu nước mà Mẹ đã gìn giữ suốt cuộc đời vẫn đang được truyền tiếp cho các thế hệ hôm nay.

    Đó là ngọn lửa của lòng trung thành với Tổ quốc.

    Là ngọn lửa của tinh thần đoàn kết.

    Là ngọn lửa của khát vọng xây dựng một Việt Nam hòa bình, hùng cường và phát triển.

    Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Bình là một trong những biểu tượng đẹp của người mẹ Việt Nam. Cuộc đời của Mẹ nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: hòa bình là vô giá, độc lập là thiêng liêng và lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước phải được gìn giữ bằng hành động thiết thực mỗi ngày.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn