Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BÔNG

Vĩnh Long12/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng tư lịch sử, chúng tôi đến thăm Mẹ Bông, người vừa được Chủ Tịch Nước ra Quyết định truy tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh Hùng”.

Thắp nén nhang thơm trước bàn thờ Mẹ, chúng tôi ngồi nghe ông Lê Văn Kế người con trai thứ chín của Mẹ kể về truyền thống gia đình và người Mẹ thân yêu đã quá cố của mình. Mẹ Lê Thị Bông, sinh năm 1903 ở ấp Phú Đa, xã Vĩnh Bình. Năm 18 tuổi, Mẹ lấy chồng là ông Lê Văn Tám ở ấp Cống, xã Phú Phụng. Mẹ sinh được 9 người con, trong đó có 7 người con trai và 2 người con gái. Cả gia đình đều nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, biết thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Sống trong gia đình bên chồng, vốn là cơ sở hội họp và nuôi giấu cán bộ cách mạng, nên Mẹ cũng sớm được giác ngộ tinh thần yêu nước, Mẹ đã giáo dục và động viên các con của mình tham gia hoạt động cách mạng, cả 9 người con của Mẹ thì đã có 8 người tham gia nuôi giấu cán bộ hoặc thoát ly gia đình đi kháng chiến .

Ngày đó, nhà mẹ Bông nghèo lắm, suốt ngày Mẹ đi làm thuê, ai mướn việc gì Mẹ cũng làm để kiếm tiền nuôi con và nuôi giấu cán bộ cách mạng. Tuy nghèo nhưng Mẹ rất thương người, nhất là trẻ em, mỗi lần nhà có đám giỗ là Mẹ bảo người nhà phải dọn riêng cho trẻ con hàng xóm một mâm cơm để cho bọn trẻ ăn. Năm 1954, nghe tin ông Hai Tràng và ông Ba Khấu được đi tập kết ra Bắc, nhưng không có tiền bỏ túi, Mẹ liền bán con heo gần 01 tạ của mình lấy tiền đưa cho hai ông, sau đó do yêu cầu sắp xếp cán bộ, hai ông phải ở lại địa phương, không đi tập kết và trả tiền lại cho Mẹ nhưng Mẹ không lấy. Tấm lòng của Mẹ là như thế, rộng mở, bao la thânthiện và nghĩa tình. Do làm việc nặng nhọc trong suốt thời gian dài lại không có tiền lo thuốc thang mỗi khi trái gió, trở trời, Mẹ đã lâm bệnh nặng và qua đời ngày 23/3/1956, lúc Mẹ mới 53 tuổi.

Mẹ Bông mất sớm, Mẹ không nhìn thấy được cảnh đất nước được độc lập, như Mẹ hằng mong đợi, Mẹ cũng không thể biết được những người con của Mẹ sau này khi lớn lên đều tham gia cách mạng và làm rạng danh truyền thống yêu nước của gia đình, mà chính Mẹ là người đã giáo dục cho các con từ thời còn thơ ấu. Trong thâm tâm chúng tôi nghĩ rằng, nơi chín suối Mẹ Bông vui lắm, vì biết rằng các con của mình đã đi theo con đường và làm đúng những gì mà lúc sinh thời Mẹ đã làm, đã chọn.

Trong 9 người con của Mẹ, thì có 02 người con là liệt sĩ. Người con thứ tám của Mẹ - liệt sĩ Lê Văn Điểm tham gia du kích địa phương đã hy sinh trong một trận đánh ở cồn Phú Đa năm 1961. Người con thứ tư, liệt sĩ Lê Văn Hằng tham gia thanh niên tiền phong thời chống Pháp, thời chống Mỹ tham gia cách mạng ở xã, bị địch bắt giam ở Vĩnh Long, do bị địch điều tra, đánh đập tàn nhẫn nên khi vừa ra tù thì đã chết do bệnh nặng. Còn người con thứ 9, hiện đang thờ cúng Mẹ là chú Lê Văn Kế, sau ngày giải phóng cũng trở thành một trong những cán bộ lãnh đạo của huyện Chợ Lách.

Chiến tranh với những hy sinh mất mát không gì có thể bù đắp được, là nỗi đau không của riêng ai. Song, điều đáng trân trọng đó chính là sự cống hiến cho đất nước, cho cách mạng những đứa con của mình, của những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng.

Với những cống hiến to lớn của Mẹ, ngày 21/7/2014 Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý: Bà Mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BÔNG | Câu chuyện thời hoa lửa