Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HAI – NGỌN LỬA BẤT KHUẤT GIỮA CHIẾN TRANH

Vĩnh Long27/11/2025Hồ Ngọc Khánh Vy (CLB Hoa Lửa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HAI – NGỌN LỬA BẤT KHUẤT GIỮA CHIẾN TRANH

Trong suốt hành trình giữ nước của dân tộc, có những con người bình dị mà cuộc đời họ lại trở thành tượng đài sáng ngời của lòng yêu nước. Đối với tôi, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Hai là một trong những biểu tượng thiêng liêng ấy—một người mẹ đã dành cả cuộc đời và gia đình mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Mẹ Lê Thị Hai sinh năm 1902 tại xã Hương Mỹ, huyện Mỏ Cày. Cuộc đời mẹ gắn liền với bối cảnh lịch sử đầy bom đạn của những năm tháng chiến tranh khốc liệt tại miền Nam. Khi đất nước chìm trong lửa đạn, người dân Bến Tre kiên trung đứng lên chiến đấu, và gia đình mẹ là một trong những gia đình tiêu biểu đi theo con đường cách mạng.

Năm 18 tuổi, mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Thanh Tân, quê xã Phủ Khánh. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ thời tiền khởi nghĩa, từng giữ nhiều chức vụ quan trọng: Bí thư Quận ủy Thạnh Phú năm 1947, về tỉnh công tác năm 1949, rồi trở thành Bí thư Huyện ủy Thạnh Phú năm 1954 và Phó Ban Tổ chức Tỉnh ủy năm 1957. Nhưng đến năm 1958, trong một chuyến công tác tại huyện Mỏ Cày, ông bị địch bắt, tra tấn dã man và hy sinh trong ngục tối. Xác ông bị giặc đem vùi lấp ở nghĩa địa, mãi đến nhiều năm sau ngày giải phóng, gia đình mới tìm thấy hài cốt để đưa về quê nhà. Mỗi lần đọc tới đây, tôi lại thấy nghẹn lòng trước nỗi đau quá lớn mà mẹ phải chịu đựng.

Vì bị giặc theo dõi, gia đình mẹ buộc phải tản cư về vùng giải phóng Thạnh Phong. Thế nhưng, đầu năm 1964, bom giặc đã cướp đi mạng sống của mẹ, người con gái thứ tư đang mang thai, người con thứ mười, con trai út, hai đứa cháu và nhiều bà con khác—tổng cộng 19 người. Tất cả được chôn chung trong ngôi mộ tập thể 21 người (có 2 thai nhi) tại Hồ Cỏ, xã Thạnh Hải. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, tôi không thể cầm được xúc động. Một gia đình hiền lành mà phải hứng chịu hậu quả đau thương tột cùng của chiến tranh.

Mẹ sinh được 10 người con (6 trai, 4 gái), trong đó 5 người tham gia cách mạng. Hai người đã anh dũng hy sinh:

Liệt sĩ Nguyễn Thanh Tòng, tham gia cách mạng từ năm 1948, tập kết ra Bắc năm 1954, trở về Nam năm 1961 và hy sinh năm 1967.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Bé, tham gia cách mạng năm 1964, hy sinh năm 1968 tại Tiền Giang, hiện vẫn chưa tìm được hài cốt.

Những người con còn lại tiếp tục nối dài truyền thống gia đình:

Chị Nguyễn Thị Bê tham gia du kích từ năm 1947; chồng chị là ông Hồ Ngọc Châu, từng giữ chức Bí thư thị trấn Thạnh Phú và Chánh Văn phòng Huyện ủy Thạnh Phú.

Anh Nguyễn Văn Đức (Sáu Đức) tham gia chuyến tàu đầu tiên vượt biển ra Bắc, rồi nhiều lần đi trên những chuyến tàu không số vận chuyển vũ khí, và được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2015.

Anh Nguyễn Hồng Phong hoạt động cách mạng từ năm 1962, giữ nhiều chức vụ quan trọng như Phó Bí thư Huyện ủy Thạnh Phú, Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh, Phó Trưởng Ban Dân vận Tỉnh ủy Bến Tre, nghỉ hưu năm 2002 và mất năm 2007.

Ngày 17/12/1994, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng—một sự ghi nhận xứng đáng cho những hy sinh không gì có thể đo đếm.

Đối với tôi, cuộc đời mẹ Lê Thị Hai là một bản trường ca bi tráng về lòng trung kiên và tình yêu đất nước. Tôi cảm thấy vừa thương, vừa kính trọng, vừa biết ơn mẹ. Thương vì mẹ đã gánh chịu quá nhiều mất mát; kính trọng vì mẹ đã kiên cường vượt qua mọi đau thương; biết ơn vì nhờ những người như mẹ mà thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong hòa bình. Những câu hát của nhạc sĩ An Thuyên dường như nói hộ lòng tôi:

“Mẹ có ngàn đứa con, mẹ có cả nước non.

Mẹ mãi mãi cùng con trên đường dài…”

Từ cuộc đời mẹ, tôi rút ra bài học sâu sắc dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Chúng tôi tuy không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn mang trách nhiệm giữ gìn và xây dựng đất nước. Học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng, biết trân trọng lịch sử, rèn luyện đạo đức, và sẵn sàng cống hiến trong khả năng của mình—đó chính là cách chúng tôi tiếp bước tinh thần của mẹ. Mỗi hành động tốt đẹp, dù nhỏ bé, đều là lời tri ân sâu sắc nhất dành cho những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Cuộc đời mẹ Lê Thị Hai là ngọn lửa bất diệt, soi đường cho bao thế hệ. Mẹ đã ra đi, nhưng tấm gương của mẹ vẫn sống mãi trong trái tim chúng tôi—những người trẻ luôn hướng về cội nguồn và biết ơn những người đã ngã xuống để gìn giữ hòa bình hôm nay.

Mẹ Việt Nam anh hùng Cao Thị Để – tấm lòng mẹ sáng giữa lửa đạn chiến tranh

Mẹ Việt Nam anh hùng Cao Thị Để sinh năm 1902 trong một gia đình nông dân nghèo có đông anh chị em ở ấp Thạnh A, xã Tân Phong, huyện Thanh Phú, tỉnh Bến Tre. Năm 18 tuổi, mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Giáp, lớn hơn mẹ 4 tuổi, nhưng cuộc sống yên bình ngắn ngủi đã khép lại khi ông mất vào năm 1942 do bệnh. Từ đó, mẹ một mình tần tảo nuôi dạy 8 người con khôn lớn trưởng thành trong hoàn cảnh gian nan, thiếu thốn. Khi chiến tranh nổ ra trên quê hương, hết giặc Pháp rồi đến đế quốc Mỹ xâm lược, những người con của mẹ lần lượt lên đường tham gia kháng chiến giải phóng dân tộc. Mẹ không cản mà còn động viên các con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cách mạng, vì mẹ nhớ lời chồng dặn trước khi mất: “Tôi chết bà ráng nuôi dạy các con không để chúng nó đi theo con đường tối, phải theo cách mạng, không được theo giặc.”

Mỗi lần các con về thăm, niềm vui chưa trọn thì nỗi nhớ lại trào dâng khi họ tiếp tục ra đi. Giặc biết các con mẹ theo cách mạng nên không để yên, chúng bắt nhốt mẹ, chửi bới, hành hạ. Thâm độc hơn, chúng bắt mẹ và những người có chồng con tham gia cách mạng đi gỡ những trái lựu đạn do du kích đặt để chống lính đi càn. Mẹ sống giữa hiểm nguy, nhưng vẫn kiên cường chịu đựng vì tình yêu con và niềm tin sắt đá vào cách mạng.

Chiến tranh càng dữ dội trên quê hương Thạnh Phú. Tiếng bom rơi, tiếng súng nổ khiến lòng mẹ luôn thấp thỏm lo âu. Và rồi nỗi đau tột cùng cũng đến, khi tin các con hy sinh lần lượt đưa về. Năm 1960, người con trai thứ ba Lê Văn Học, Huyện đội phó, hy sinh trong trận đánh tại nhà thờ Bến Luông. Cùng năm, người con thứ tám Lê Văn Chức hy sinh tại Cầu Tàu, xã Phú Khánh. Năm 1969, người con thứ tư Lê Tấn Phát hy sinh tại xã Châu Bình, Giồng Trôm. Người con kế Lê Văn Quới tham gia kháng chiến và trở thành thương binh hạng 4/4. Những mất mát liên tiếp ấy khiến mẹ đau đớn tột cùng, nhưng mẹ vẫn kiên cường, nén nỗi đau riêng để tiếp tục hậu thuẫn cho cách mạng và tin tưởng vào con đường cách mạng của các con.

Sau ngày đất nước giải phóng, niềm vui hòa bình chưa được bao lâu thì mẹ mất vào năm 1977. Ghi nhận công lao và những hy sinh của mẹ cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc, ngày 17/12/1994, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Những hy sinh của mẹ và các con là minh chứng sống động cho tình yêu quê hương, đất nước và tinh thần bất khuất của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Khi suy ngẫm về cuộc đời mẹ Cao Thị Để, tôi vừa cảm phục, vừa xúc động, vừa biết ơn. Cuộc đời mẹ là minh chứng cho sức chịu đựng phi thường và lòng yêu nước vô bờ. Mẹ đã hy sinh cả tuổi xuân, cả hạnh phúc riêng để con cái được trưởng thành và đất nước có cơ hội giành độc lập. Những bà mẹ Việt Nam anh hùng như mẹ chính là ngọn đuốc soi sáng, là tấm gương cho các thế hệ mai sau.

Từ tấm gương của mẹ, thế hệ trẻ hôm nay lần hiểu rằng tự do và hòa bình mà chúng ta đang được hưởng không tự nhiên mà có. Chúng ta có thể tiếp nối truyền thống của mẹ bằng cách học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với cộng đồng, biết trân trọng lịch sử, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Mỗi hành động dù nhỏ bé nhưng đúng đắn, mỗi nỗ lực đóng góp cho xã hội đều là cách thế hệ trẻ hôm nay tri ân những hy sinh của mẹ và bao bà mẹ Việt Nam anh hùng khác. Cuộc đời mẹ Cao Thị Để là minh chứng sống động rằng tình yêu quê hương và tinh thần kiên cường sẽ mãi soi đường cho những người trẻ trên bước đường tương lai.

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Vẹn – tấm gương bất khuất của người mẹ Việt Nam

Mẹ Nguyễn Thị Vẹn sinh năm 1902 tại ấp Quí Hòa, xã Hòa Lợi, trong một gia đình trung nông có ba anh em. Năm 18 tuổi, mẹ lấy chồng là ông Hồ Văn Cừ, lớn hơn mẹ hai tuổi, quê ở ấp Thạnh, xã Đại Điền nay là Tân Phong. Ông mất năm 1989. Hai vợ chồng cần cù làm ăn, chăm lo cho các con và đối xử với hàng xóm tốt bụng nên ai cũng yêu mến. Mẹ sinh được năm người con trai, trong đó có ba người tham gia cách mạng.

Khi biết các con tham gia kháng chiến, bọn địch ở địa phương luôn tìm cách gây khó dễ, hành hạ và đe dọa gia đình. Chồng mẹ và người con trai lớn phải giả vờ đau ốm triền miên để sống yên ổn cho đến ngày giải phóng. Vì nghi ngờ người con thứ sáu là Hồ Văn Sáu tham gia cách mạng, địch đã bắt chồng mẹ đánh đập dã man. Căm thù Mỹ – Diệm và bè lũ tay sai bán nước, từ du kích địa phương, anh Sáu quyết định tham gia bộ đội chủ lực và đồng thời động viên các em mình lên đường chiến đấu giải phóng quê hương, đất nước.

Cuộc chiến ngày càng ác liệt, sự mất mát, hy sinh của nhân dân ta ngày càng lớn. Các con của mẹ lần lượt hy sinh, giấy báo tử gửi về gia đình được mẹ xem xong liền đốt ngay, không dám mốc, không dám thờ cúng vì sợ bọn giặc biết sẽ gây khó dễ. Liệt sĩ Hồ Văn Sáu hy sinh năm 1968 trong một trận chống càn tại Bình Dương, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Liệt sĩ Hồ Văn Tám tham gia bộ đội chủ lực năm 1963, hy sinh năm 1966 tại Trà Vinh. Liệt sĩ Hồ Văn Cảm hy sinh vào ngày mùng 4 Tết Mậu Thân năm 1968 tại Mỹ Tho, đến nay cũng chưa tìm được hài cốt.

Ghi nhận sự cống hiến công sức và xương máu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, ngày 17/12/1994, mẹ Nguyễn Thị Vẹn được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Những hy sinh của mẹ và các con là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, sự kiên cường và tình yêu quê hương đất nước.

Khi suy ngẫm về cuộc đời mẹ, tôi vừa cảm phục vừa xúc động. Mẹ không chỉ sinh thành, nuôi dưỡng các con mà còn là điểm tựa tinh thần cho cả gia đình, dám chịu đựng mọi gian nguy để các con có cơ hội trưởng thành và góp phần vào sự nghiệp cách mạng. Tấm gương của mẹ Nguyễn Thị Vẹn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng tự do, hòa bình mà chúng ta đang được hưởng không phải tự nhiên mà có. Chúng ta cần học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, biết trân trọng lịch sử, yêu thương và giúp đỡ mọi người. Mỗi hành động tốt đẹp, mỗi nỗ lực xây dựng xã hội đều là cách thế hệ trẻ tri ân những hy sinh cao cả của mẹ và các bà mẹ Việt Nam anh hùng khác. Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Vẹn sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho những ai muốn sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HAI – NGỌN LỬA BẤT KHUẤT GIỮA CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa