Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hồng – Người mẹ lặng lẽ của Đồng Tháp Mười
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hồng – Người mẹ lặng lẽ của Đồng Tháp Mười
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hồng – Người mẹ lặng lẽ của Đồng Tháp Mười
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hồng sinh năm 1914, quê tại một xã thuộc tỉnh Đồng Tháp, vùng đất Đồng Tháp Mười mênh mông sông nước, lau sậy và cũng là nơi gánh chịu nhiều mất mát trong suốt hai cuộc kháng chiến của dân tộc. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, ghe xuồng và những năm tháng chiến tranh kéo dài triền miên, nơi sự sống của con người luôn mong manh trước bom đạn và càn quét.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ Lê Thị Hồng lớn lên giữa những mùa nước nổi và những vụ lúa bấp bênh. Từ thuở nhỏ, mẹ đã quen với cảnh thiếu thốn, quen với việc lao động quần quật từ sáng sớm đến tối mịt. Chính cuộc sống cơ cực ấy đã hun đúc trong mẹ đức tính nhẫn nại, chịu đựng và một trái tim giàu tình thương.
Khi lập gia đình, mẹ sinh nhiều con. Cuộc sống tuy nghèo nhưng đầm ấm. Với mẹ, hạnh phúc giản dị chỉ là nhìn thấy con cái lớn lên khỏe mạnh, ruộng đồng đủ ăn, gia đình yên ổn. Nhưng chiến tranh đã không cho mẹ giữ được ước mong bình thường ấy. Khi phong trào cách mạng lan rộng khắp miền Tây Nam Bộ, Đồng Tháp Mười trở thành vùng tranh chấp ác liệt, thường xuyên bị địch càn quét, đốt phá.
Gia đình mẹ Lê Thị Hồng sớm tham gia cách mạng. Ngôi nhà lá đơn sơ của mẹ trở thành cơ sở nuôi giấu cán bộ, là nơi dừng chân của các chiến sĩ hoạt động bí mật. Mẹ đào hầm, giấu lương thực, che chở cho cán bộ giữa những đợt lùng sục gắt gao của địch. Mỗi lần như vậy, mẹ đều ý thức rất rõ rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ mẹ mà cả gia đình có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Các con của mẹ lớn lên trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, nhiều người con của mẹ đã tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng. Ba người con của mẹ Lê Thị Hồng lần lượt ra đi và đều anh dũng hy sinh trong những năm tháng khốc liệt nhất. Có người hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ cơ sở cách mạng, có người ngã xuống giữa vùng sông nước khi đang làm nhiệm vụ giao liên.
Mỗi lần nhận tin con hy sinh, nỗi đau như xé nát trái tim người mẹ. Nhưng mẹ không cho phép mình gục ngã. Mẹ hiểu rằng nếu mẹ suy sụp, tinh thần của những người còn đang chiến đấu sẽ bị ảnh hưởng. Trước mặt xóm làng, trước mặt cán bộ, mẹ nén nước mắt, chỉ lặng lẽ thắp hương cho con rồi tiếp tục công việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Có những đêm, khi mọi người đã ngủ, mẹ mới dám ngồi một mình bên bàn thờ, nhìn di ảnh các con và khóc trong lặng lẽ. Nỗi đau ấy không thể nói thành lời, không thể san sẻ cùng ai. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, lòng yêu nước và niềm tin của mẹ lại càng trở nên bền chặt. Mẹ tin rằng sự hy sinh của các con mình không vô nghĩa.
Không chỉ chịu mất mát trong gia đình, mẹ Lê Thị Hồng còn tiếp tục tham gia công tác hậu cần cho đến khi tuổi đã cao. Mẹ động viên những gia đình khác có con em tham gia kháng chiến, giúp đỡ những bà mẹ khác cùng cảnh ngộ. Ở Đồng Tháp Mười, hình ảnh người mẹ tóc bạc, lưng còng, vẫn bền bỉ chèo xuồng tiếp tế lương thực đã trở thành hình ảnh quen thuộc và xúc động.
Sau ngày đất nước thống nhất, chiến tranh lùi xa nhưng nỗi đau trong lòng mẹ vẫn còn đó. Mẹ sống lặng lẽ trong căn nhà cũ, ngày ngày chăm sóc bàn thờ liệt sĩ, giữ gìn từng kỷ vật của các con như những báu vật thiêng liêng. Với mẹ, đó là cách duy nhất để các con vẫn còn hiện diện trong cuộc đời mình.
Ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, Nhà nước đã phong tặng mẹ Lê Thị Hồng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy không chỉ là sự tri ân đối với riêng mẹ, mà còn là sự tôn vinh dành cho hàng ngàn người mẹ miền Tây đã âm thầm hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Cuộc đời mẹ Lê Thị Hồng không có những chiến công được ghi bằng huân chương nơi chiến trường, nhưng chính sự hy sinh lặng lẽ, bền bỉ của mẹ đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng gian nan nhất.



