Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu
ÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HỪU
Người mẹ tiễn chồng, tiễn con ra trận và dành những người thân yêu nhất cho Tổ quốc
Kính thưa các đồng chí!
Kính thưa các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các gia đình chính sách, thân nhân các liệt sĩ!
Thưa toàn thể các đồng chí và các bạn đoàn viên, thanh niên!
Có những câu chuyện của chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần nhắc lại, chúng ta vẫn không khỏi nghẹn ngào. Có những người đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng tên tuổi của họ chưa bao giờ mất đi. Có những người mẹ đã dành cả cuộc đời trong nỗi nhớ, nhưng sự hy sinh của họ lại trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử quê hương, đất nước.
Hôm nay, tôi xin được kể câu chuyện về một người mẹ như thế.
Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu, người con của quê hương xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, nay là phường Đào Duy Từ, tỉnh Thanh Hóa.
Cuộc đời Mẹ là một câu chuyện về tình yêu, sự chờ đợi, mất mát và sự hy sinh cao cả. Một người mẹ đã lần lượt tiễn chồng và người con trai thân yêu lên đường chiến đấu. Và rồi, cả hai người đều không trở về.
TỪ MÁI NHÀ QUÊ HƯƠNG ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG
Những năm tháng chiến tranh, quê hương Nguyên Bình cũng như biết bao làng quê khác trên đất nước Việt Nam, có những người con lần lượt rời mái nhà, rời ruộng đồng, rời gia đình để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Trong những người con ấy có ông Nguyễn Đình Báu, người chồng của Mẹ Lê Thị Hừu.
Ngày ấy, chiến tranh là một phần của cuộc sống.
Những người lính lên đường mang theo hành trang giản dị, nhưng trong trái tim họ là tình yêu quê hương và ý chí bảo vệ đất nước.
Phía sau mỗi người lính là một gia đình. Và phía sau ông Nguyễn Đình Báu là người vợ trẻ Lê Thị Hừu cùng mái nhà quê hương. Ngày tiễn chồng lên đường, chắc hẳn Mẹ cũng mang trong lòng biết bao cảm xúc.
Có tự hào. Có lo lắng. Có thương nhớ.
Và có cả một niềm tin rằng rồi một ngày, người chồng thân yêu sẽ trở về.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng trả lại những người ra đi.
NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI VỢ
Năm 1968, tại chiến trường Trị Thiên – Huế, người chồng của Mẹ – Liệt sĩ Nguyễn Đình Báu – đã hy sinh.
Một tin báo tử đã khép lại hy vọng đoàn tụ của một người vợ.
Từ đó, trong căn nhà nhỏ nơi quê hương Nguyên Bình, người phụ nữ ấy phải tập quen với sự vắng bóng của người chồng.
Không còn người cùng Mẹ chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Không còn những ngày tháng vợ chồng bên nhau. Không còn những lời hỏi han quen thuộc. Chỉ còn lại những kỷ niệm. Và nỗi nhớ. Nhưng Mẹ vẫn phải tiếp tục sống. Mẹ phải tiếp tục chăm lo gia đình. Tiếp tục nuôi con. Tiếp tục vượt qua những ngày tháng chiến tranh khắc nghiệt.
Có lẽ không ai có thể hiểu hết nỗi đau của một người vợ mất chồng khi tuổi đời còn chưa đi qua hết những năm tháng đẹp nhất. Nhưng Mẹ đã chọn cách lặng lẽ chịu đựng. Mẹ không đầu hàng số phận.
Mẹ đứng lên, tiếp tục cuộc sống, bởi phía trước Mẹ vẫn còn người con trai yêu quý. Mẹ đâu thể biết rằng, chính người con ấy sau này lại tiếp tục bước vào cuộc chiến mà cha mình đã đi.
NGƯỜI CON TIẾP BƯỚC CHA
Sau ngày cha hy sinh, Nguyễn Đình Long lớn lên trong tình yêu thương của Mẹ và trong ký ức về người cha đã nằm lại nơi chiến trường Trị Thiên – Huế.
Chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Đất nước vẫn còn chia cắt. Những người con của quê hương vẫn tiếp tục lên đường. Và rồi đến lượt người con trai của Mẹ.
Nguyễn Đình Long lên đường ra trận.
Ngày tiễn con đi, chắc hẳn trong lòng Mẹ có một nỗi lo mà một người mẹ khó có thể diễn tả bằng lời. Bởi Mẹ đã từng tiễn chồng. Mẹ đã từng nhận tin chồng hy sinh. Và giờ đây, người con trai thân yêu lại khoác ba lô lên đường. Mẹ hiểu chiến tranh nguy hiểm đến nhường nào. Mẹ hiểu rằng người ra đi có thể không trở về. Nhưng Mẹ vẫn phải gạt nước mắt để tiễn con. Bởi Mẹ hiểu rằng:
Khi Tổ quốc cần, những người con phải lên đường.
Có lẽ trong khoảnh khắc chia tay ấy, Mẹ chỉ mong con mình bình an trở về. Một lời dặn dò. Một ánh mắt. Một cái nắm tay. Một lời hẹn ngày trở lại. Những điều giản dị ấy có thể đã trở thành ký ức cuối cùng giữa Mẹ và người con trai.
TÂY NGUYÊN – NƠI NGƯỜI CON NẰM LẠI
Năm 1972, tại chiến trường Tây Nguyên, Kon Tum, một lần nữa chiến tranh cướp đi người thân yêu nhất của Mẹ.
Liệt sĩ Nguyễn Đình Long đã hy sinh.
Người con trai mà Mẹ từng chăm sóc, nuôi dưỡng. Người con trai mà Mẹ từng hy vọng sẽ trở về. Người con trai đã tiếp bước cha mình lên đường bảo vệ Tổ quốc. Đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường Tây Nguyên. Nếu năm 1968, Mẹ mất người chồng của mình... Thì năm 1972, Mẹ mất người con trai.
Hai lần tiễn biệt. Hai lần chờ đợi. Hai lần nhận tin báo tử.
Một người chồng hy sinh tại Trị Thiên – Huế.
Một người con hy sinh tại Tây Nguyên – Kon Tum.
Hai người thân yêu nhất lần lượt nằm lại ở những chiến trường cách xa quê hương. Còn Mẹ...Mẹ vẫn ở lại.
CÓ MỘT NỖI ĐAU MANG TÊN “MẸ”
Kính thưa các đồng chí!
Chúng ta có thể nói về chiến tranh bằng những con số. Những năm tháng. Những chiến dịch. Những trận đánh. Những chiến thắng. Nhưng với những người mẹ, chiến tranh đôi khi chỉ đơn giản là:
Một chiếc giường thiếu đi một người. Một bữa cơm thiếu đi một chỗ ngồi.
Một cánh cửa mở ra nhưng người thân không bao giờ trở lại.
Với Mẹ Lê Thị Hừu, chiến tranh là sự mất mát của người chồng. Là sự ra đi mãi mãi của người con. Là những tháng ngày sống cùng ký ức. Là những nỗi nhớ không có ngày kết thúc. Có những nỗi đau không thể gọi thành lời. Có những giọt nước mắt không cần phải rơi mà vẫn ở lại trong trái tim suốt cả cuộc đời. Mẹ đã mất chồng. Mẹ đã mất con. Nhưng Mẹ vẫn kiên cường sống. Bởi Mẹ hiểu rằng, sự hy sinh của chồng và con mình không phải là vô nghĩa. Họ đã hy sinh cho một ngày đất nước được hòa bình. Và ngày hôm nay, chúng ta đang được sống trong chính nền hòa bình mà họ đã góp phần đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của mình.
MẸ LÊ THỊ HỪU – MỘT PHẦN CỦA LỊCH SỬ QUÊ HƯƠNG
Từ quê hương Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, hôm nay là phường Đào Duy Từ, câu chuyện về Mẹ Lê Thị Hừu không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Đó là câu chuyện của một thế hệ. Một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng đất nước gian nan nhất. Mẹ là hình ảnh tiêu biểu của biết bao người mẹ Việt Nam: “Tiễn chồng ra trận – tiễn con lên đường – rồi một mình ở lại với những ký ức.” Mẹ không trực tiếp đứng nơi chiến hào. Nhưng Mẹ đã chiến đấu ở một mặt trận khác – mặt trận của sự chờ đợi, chịu đựng và hy sinh. Mẹ đã trao cho Tổ quốc điều quý giá nhất. Đó là người chồng. Là người con.
Và hơn hết, đó là cả những năm tháng tuổi trẻ, những giọt nước mắt và những tháng ngày chờ đợi của chính cuộc đời mình.
THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY NGHĨ GÌ?
Thưa các đồng chí!
Thế hệ trẻ hôm nay may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Chúng tôi không phải sống trong những ngày bom rơi, đạn nổ. Không phải tiễn cha, tiễn mẹ, tiễn anh chị em ra trận. Không phải trải qua cảm giác chờ đợi một lá thư từ chiến trường. Nhưng chúng tôi được hưởng tất cả những điều bình dị ấy bởi đã có những thế hệ đi trước hy sinh.
Có Liệt sĩ Nguyễn Đình Báu.
Có Liệt sĩ Nguyễn Đình Long.
Và có Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu.
Vì vậy, khi tuổi trẻ chúng tôi nhắc đến hai chữ “hòa bình”, chúng tôi càng phải hiểu rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân. Bằng máu. Bằng nước mắt. Bằng sự hy sinh của biết bao người con đất Việt. Và phía sau những người con hy sinh ấy là những người mẹ. Những người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau lớn nhất nhưng vẫn tự hào về những người con của mình.
LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ ĐÀO DUY TỪ
Là Bí thư Đoàn phường Đào Duy Từ, tôi càng cảm nhận sâu sắc rằng câu chuyện của Mẹ Lê Thị Hừu không chỉ để chúng ta nhớ về quá khứ. Câu chuyện ấy còn nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay về trách nhiệm của mình. Chúng tôi nguyện tiếp tục phát huy truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa”.
Nguyện quan tâm, chăm lo tốt hơn nữa đến các gia đình chính sách, người có công, thân nhân liệt sĩ và các Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng hơn hết, chúng tôi hiểu rằng sự tri ân chân thành nhất không chỉ nằm ở những bó hoa hay những món quà. Sự tri ân lớn nhất chính là:
Sống sao cho xứng đáng.
Học tập tốt hơn. Lao động tốt hơn. Cống hiến nhiều hơn. Có trách nhiệm hơn với quê hương. Và biết trân trọng từng ngày bình yên mà chúng ta đang có. Đó cũng chính là cách thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp câu chuyện của những người đã hy sinh.
Kính thưa các đồng chí!
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa. Những chiến trường năm xưa hôm nay đã mang trên mình màu xanh của sự sống. Nhưng ở quê hương này, trong ký ức của những người mẹ, những người vợ, những người con... Chiến tranh vẫn còn đó. Bởi những người thân yêu mà họ mất đi sẽ không bao giờ trở lại.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu đã tiễn chồng – Liệt sĩ Nguyễn Đình Báu, hy sinh năm 1968 tại chiến trường Trị Thiên – Huế.
Rồi Mẹ lại tiễn người con trai – Liệt sĩ Nguyễn Đình Long, hy sinh năm 1972 tại chiến trường Tây Nguyên, Kon Tum.
Hai người thân yêu nhất. Hai cuộc đời. Hai chiến trường. Nhưng chỉ có một lý tưởng: Độc lập cho Tổ quốc.Tự do cho Nhân dân. Hòa bình cho những thế hệ mai sau. Và hôm nay, thế hệ chúng ta đang được sống trong những điều mà cha anh từng mơ ước. Được nhìn thấy những con đường quê hương bình yên. Được nghe tiếng trẻ thơ đến trường. Được sống, học tập, lao động và theo đuổi những ước mơ của mình. Đó chính là món quà lớn nhất mà những người như Liệt sĩ Nguyễn Đình Báu, Liệt sĩ Nguyễn Đình Long và biết bao anh hùng, liệt sĩ đã để lại cho chúng ta.
Xin được cúi đầu tri ân trước sự hy sinh của các anh.
Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu. Và xin được nhắn gửi tới thế hệ trẻ hôm nay: Hãy nhớ về quá khứ để biết trân trọng hiện tại. Hãy biết ơn những người đã hy sinh để biết mình phải sống có trách nhiệm hơn. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động.
Để câu chuyện thời hoa lửa của thế hệ cha anh không chỉ nằm lại trong ký ức... Mà sẽ trở thành ngọn lửa truyền thống soi đường cho tuổi trẻ Đào Duy Từ hôm nay và mai sau. Mẹ đã đi qua một thời hoa lửa. Chồng và con Mẹ đã nằm lại nơi chiến trường. Nhưng sự hy sinh ấy sẽ không bao giờ nằm lại trong quá khứ. Bởi mỗi ngày hòa bình hôm nay chính là một lời nhắc nhở chúng ta rằng:
Có một thế hệ đã sống và hy sinh để chúng ta được sống. Và trách nhiệm của chúng ta là phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy. Xin đời đời ghi nhớ công ơn các Anh hùng Liệt sĩ! Xin kính chúc Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Hừu luôn mạnh khỏe, bình an và là biểu tượng cao đẹp của truyền thống cách mạng quê hương Đào Duy Từ. Xin trân trọng cảm ơn!



