Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Kiệt

Lạng Sơn12/01/2026trường THCS Sàn Viên (đoàn xã Lợi Bác)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Kiệt sinh ra và lớn lên trong gia đình giàu truyền thống cách mạng. Chứng kiến cảnh người dân trong làng thường xuyên bị địch bắt bớ, giết hại, lòng mẹ càng căm thù. Năm 1965, sau 15 năm lập gia đình và sinh được 6 người con, mẹ động viên chồng lên đường tham gia cách mạng để góp phần đánh đuổi kẻ thù, còn mẹ ở nhà sản xuất chăn nuôi để lấy lương thực, thực phẩm đóng góp cho bộ đội. Mẹ Kiệt kể, lúc bấy giờ, quân địch biết tại địa bàn xã và thôn có nhiều cán bộ cách mạng hoạt động. Do đó, chúng lập đồn ngay tại thôn để lùng sục từng gia đình tìm bắt những người hoạt động cách mạng. Để đảm bảo an toàn, tối đến mẹ mới giã gạo, rồi đem giấu sau vườn nhà để bộ đội tự chủ động thời gian đến lấy. Hôm nào quân địch kiểm soát địa bàn gắt gao, bộ đội không thể đến lấy gạo thì sáng hôm sau, mẹ bỏ gạo vào chiếc ấm nhôm nước rồi mang đi tiếp tế. “Mỗi lần bị địch bắt gặp, tôi luôn cố gắng bình tĩnh để tránh sự nghi ngờ của địch. Khi chúng hỏi đi đâu, tôi đều giải thích là đi làm cỏ lúa nên mới không bị chúng khám xét”-mẹ Kiệt nhớ lại. Góp thêm vào câu chuyện, ông Huỳnh Công Quyền (con trai mẹ Kiệt)-chia sẻ: Tôi nghe mẹ kể lại, thời điểm ấy, quân địch đã biết mẹ bí mật tham gia các hoạt động phục vụ cách mạng. Tuy nhiên, lúc bấy giờ, lực lượng bộ đội và du kích ở xã hoạt động mạnh nên chúng cũng thận trọng trong việc bắt bớ với người dân trong làng. Đổi lại, tối đến, chúng dồn mẹ tôi và mọi người vào đồn để làm “con tin” nhằm tránh sự phục kích của bộ đội. Nhờ đó, mẹ mới đảm bảo được an toàn tính mạng. Cũng theo ông Quyền, số thóc mẹ thu được hàng năm không đủ để nuôi các con, nhưng vụ thu hoạch nào, mẹ cũng trích một phần đóng góp cho bộ đội. Đầu tháng 1-1967, chồng mẹ Kiệt không may bị địch phục kích rồi bắt đưa về nhà giam của Ty Cảnh sát Quận Phù Mỹ (nay là huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định). Ngày 20-1-1967, sau nhiều lần tra tấn nhưng không khai thác được thông tin gì về hoạt động của cách mạng, quân địch đã quyết định giết chết chồng mẹ. “Khi nghe tin, tôi rụng rời chân tay. Phải mất 2 ngày tìm kiếm, tôi mới thấy thi thể của ông ấy cách nhà khoảng hơn 1 km”-mẹ Kiệt kể. Nỗi đau mất chồng chưa nguôi thì đầu năm 1968, mẹ Kiệt lại hay tin em trai ruột Lê Văn Mai cũng bị địch bắn chết khi tham gia hoạt động du kích tại địa phương. Căm thù lũ giặc cướp nước, cứ thế, mẹ ngày đêm âm thầm góp gạo nuôi bộ đội đánh giặc. Đến năm 1970, khi người người con thứ ba Huỳnh Xuân Đi vừa tròn 15 tuổi, mẹ đã động viên tham gia lực lượng du kích xã để góp phần đánh đuổi kẻ thù. Ngày 16-1-1971, con trai mẹ không may bị trúng đạn hy sinh trong trận càn quét của kẻ thù. “Khi tìm thấy thi thể của con chỉ cách nhà gần 100m tôi ngất đi, đến khi tỉnh dậy, con trai tôi đã được người dân hỗ trợ chôn cất tại khu vực gần nhà và mãi sau này mới đưa về nghĩa trang liệt sĩ của xã”-mẹ Kiệt nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn