MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ LŨY – HAI LẦN TIỄN CON VÀ MỘT ĐỜI CHỜ ĐỢI
Ở thôn Nhuế Sơn, xã An Sơn, huyện Nam Sách, quê hương Hải Dương, có một người mẹ mà cuộc đời đã đi qua gần trọn một thế kỷ cùng những thăng trầm của đất nước. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lũy. Cuộc đời mẹ gắn với những năm tháng chiến tranh, khi biết bao người con của quê hương lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Trong những năm tháng ấy, cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, mẹ Lũy tiễn những người con của mình rời quê hương, mang theo niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình. Nhưng chiến tranh đã không trả lại cho mẹ những người con ấy.
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ LŨY – HAI LẦN TIỄN CON VÀ MỘT ĐỜI CHỜ ĐỢI
Ở thôn Nhuế Sơn, xã An Sơn, huyện Nam Sách, quê hương Hải Dương, có một người mẹ mà cuộc đời đã đi qua gần trọn một thế kỷ cùng những thăng trầm của đất nước. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lũy.
Cuộc đời mẹ gắn với những năm tháng chiến tranh, khi biết bao người con của quê hương lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Trong những năm tháng ấy, cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, mẹ Lũy tiễn những người con của mình rời quê hương, mang theo niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.
Nhưng chiến tranh đã không trả lại cho mẹ những người con ấy.
Người con trai cả của mẹ là Nguyễn Bá Đường, sinh năm 1945. Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang diễn ra ác liệt, anh lên đường vào chiến trường miền Nam. Tuổi trẻ của anh gắn với những năm tháng đất nước chia đôi, khi những người lính phải rời xa quê hương để chiến đấu ở những chiến trường cách nhà hàng nghìn cây số.
Rồi một ngày, tin dữ trở về.
Nguyễn Bá Đường đã hy sinh tại chiến trường miền Nam năm 1969.
Đối với người mẹ, đó là một mất mát quá lớn. Người con trai mà mẹ sinh ra, nuôi dưỡng, chứng kiến trưởng thành và tiễn lên đường đã mãi mãi không trở về.
Nhưng nỗi đau ấy chưa phải là tất cả.
Nhiều năm sau, người con trai thứ của mẹ là Nguyễn Bá Trưng cũng hy sinh, tại chiến trường Campuchia năm 1979. Hai người con trai lần lượt ra đi, để lại trong căn nhà của mẹ những khoảng trống không gì có thể lấp đầy.
Hai cuộc chiến khác nhau.
Hai thời điểm khác nhau.
Nhưng với một người mẹ, nỗi đau mất con vẫn chỉ là một.
Điều khiến câu chuyện về Mẹ Lê Thị Lũy trở nên đặc biệt là dù chiến tranh đã lùi xa, nỗi nhớ những người con vẫn không bao giờ mất đi.
Ngày 30/4/1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, người dân An Sơn vui mừng trong ngày non sông nối liền một dải. Nhà nhà treo cờ Tổ quốc, đường làng rộn ràng tiếng nói cười. Nhưng giữa niềm vui chung của dân tộc, người mẹ có con hy sinh lại mang một cảm xúc khác.
Mẹ vui vì đất nước đã hòa bình.
Nhưng mẹ đau vì người con trai đã không thể trở về để chứng kiến ngày chiến thắng.
Mẹ từng chia sẻ rằng khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, mẹ vẫn chưa dám tin ngay. Bởi trong lòng mẹ, hình ảnh người con trai cả vẫn còn đó. Đất nước đã thống nhất, nhưng người con ấy vẫn nằm lại nơi chiến trường. Thi hài anh không biết nằm ở đâu.
Đó là nghịch lý mà rất nhiều bà mẹ Việt Nam phải trải qua trong ngày đất nước thống nhất.
Hàng triệu người vui mừng vì chiến tranh kết thúc.
Nhưng ở một góc nhỏ của mỗi làng quê, vẫn có những người mẹ lặng lẽ nhìn lên bàn thờ, chờ một người con không bao giờ trở lại.
Năm tháng tiếp tục trôi qua.
Mẹ Lũy vẫn sống ở quê nhà, mang theo ký ức về hai người con. Đến khi tuổi đã cao, mẹ vẫn nhớ về các con, nhớ những ngày tiễn con lên đường.
Năm 2023, trong một hoạt động tri ân, tuổi trẻ Hải Dương cùng nhóm bạn trẻ đã phục dựng và trao tặng ảnh chân dung hai người con liệt sĩ Nguyễn Bá Đường và Nguyễn Bá Trưng cho mẹ. Những bức ảnh cũ đã mờ theo thời gian được phục dựng lại, đưa hình ảnh của hai người con trở về với mẹ sau nhiều năm.
Khoảnh khắc ấy trở thành một câu chuyện lay động lòng người.
Khi nhìn thấy hình ảnh hai người con, mẹ Lũy xúc động gọi các con. Những ký ức tưởng như đã nằm sâu trong thời gian lại trở về. Một người mẹ đã ở tuổi ngoài trăm, đôi mắt không còn tinh tường, đôi tay không còn nhanh nhẹn, nhưng khi nhìn thấy ảnh các con, tình mẫu tử dường như khiến mẹ trở nên minh mẫn hơn.
Có lẽ đối với mẹ, những bức ảnh ấy không chỉ là những tấm hình.
Đó là những người con đã trở về.
Trở về bằng ký ức.
Trở về bằng hình hài được lưu giữ qua những năm tháng.
Và trở về trong tình yêu thương mà người mẹ chưa bao giờ thôi dành cho con.
Câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lũy giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh của những người mẹ trong chiến tranh. Những người lính hy sinh trên chiến trường được ghi tên trong lịch sử, được đồng đội và Tổ quốc ghi nhớ. Nhưng phía sau mỗi người lính ấy còn có một gia đình, một người mẹ đã dành cả cuộc đời để sinh thành, nuôi dưỡng và chờ đợi.
Sự hy sinh của người mẹ không diễn ra trong một ngày. Nó kéo dài qua nhiều năm tháng, từ ngày tiễn con đi cho đến tận cuối cuộc đời.
Lời nhắn gửi thế hệ trẻ
Hôm nay, những người trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình có thể khó hình dung được cảm giác của một người mẹ khi tiễn con ra trận rồi mãi mãi không được gặp lại.
Nhưng chúng ta có thể hiểu giá trị của hòa bình bằng cách biết trân trọng những gì mình đang có.
Mỗi con đường bình yên.
Mỗi mái trường.
Mỗi buổi sáng không còn tiếng bom đạn.
Mỗi gia đình được sum họp.
Tất cả đều là những điều vô cùng quý giá mà các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.
Mẹ Lê Thị Lũy đã mất đi hai người con, nhưng sự hy sinh của các con mẹ đã góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Vì thế, câu chuyện về mẹ không chỉ để chúng ta thương nhớ một người mẹ đã chịu nhiều mất mát. Đó còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết “uống nước nhớ nguồn”, trân trọng lịch sử, chăm lo các gia đình chính sách và sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.
Từ quê hương An Sơn, Nam Sách, hình ảnh người mẹ đã hơn một đời mang nỗi nhớ con trở thành một phần ký ức của “Thời hoa lửa” – nơi tình mẫu tử hòa cùng tình yêu quê hương, đất nước và trở thành một giá trị không bao giờ phai mờ.



