MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ PHẤN
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước hơn 4.000 năm của dân tộc, người phụ nữ Việt Nam đã thể hiện tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí đấu tranh bất khuất, sự gan dạ, dũng cảm và mưu trí trước kẻ thù xâm lược. Họ không chỉ dành trọn vẹn tình thương và sự cống hiến cho Tổ quốc mà còn âm thầm vượt qua những mất mát to lớn khi chồng, con by sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong số đó, Mẹ Lê Thị Phần là một hình mẫu tiêu biểu.
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước hơn 4.000 năm của dân tộc, người phụ nữ Việt Nam đã thể hiện tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí đấu tranh bất khuất, sự gan dạ, dũng cảm và mưu trí trước kẻ thù xâm lược. Họ không chỉ dành trọn vẹn tình thương và sự cống hiến cho Tổ quốc mà còn âm thầm vượt qua những mất mát to lớn khi chồng, con by sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong số đó, Mẹ Lê Thị Phấn là một hình mẫu tiêu biểu.
Mẹ sinh năm 1924 tại xã Long Sơn, huyện Phú Tân (nay thuộc thị xã Tân Châu), có hai người con là liệt sĩ. Ngày 17/12/1994, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng". Tích cực tham gia phong trào cách mạng.
Sinh ra và lớn lên giữa lúc quê hương đang chìm trong khói lửa chiến tranh, Mẹ sớm ý thức được nỗi cơ cực, thống khổ của một dân tộc bị mất tự do. Năm 20 tuổi, Mẹ kết hôn với ông Trần Văn Mảnh và sinh được hai người con.
Tham gia cách mạng từ năm 1954 đến năm 1960, Mẹ được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, Mẹ luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Công việc hằng ngày của
Mẹ là liên hệ, chuyển tài liệu từ cơ sở cách mạng ở Long Thuận về Ban Binh vận tỉnh Đồng Tháp. Căn nhà của Mẹ có hai vách, phía sau vườn có hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ.
Giai đoạn này, xã Long Sơn là một trong những địa bàn đứng chân của Tỉnh ủy Châu Đốc và Huyện ủy Tân Châu trong suốt thời kỳ đấu tranh chính trị. Tại đây, từ năm 1955 đến 1957, còn tổ chức được các lớp huấn luyện chính trị, binh vận. Trên địa bàn Long Sơn, Xứ ủy cũng xây dựng một tram giao liên qua Campuchia do đồng chí Huỳnh Văn Phe (Ba Sao) và Trần Bá Thế phụ trách.
Năm 1956, khi cơ quan Xứ ủy Nam Bộ ở Sài Gòn bị lộ và buộc phải di chuyển, trạm giao liên Long Sơn đã tiếp đón, bảo vệ an toàn các đồng chí Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh, Lê Toàn Thư, Phạm Thái Bường, Phạm Hữu Lầu... đến đây tạm trú trước khi tiếp tục hành trình sang
Campuchia.
Có thể khẳng định, trong giai đoạn khó khăn nhất của chiến tranh, chính sự che chở, đùm bọc của Nhân dân, trong đó có các Mẹ Việt Nam anh hùng đã giúp phong trào cách mạng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất, giữ vững và phát triển cơ sở, củng cố lực lượng cách mạng để tiến tới ngày toàn thẳng. Vượt qua nỗi đau, âm thầm hy sinh vì cách mạng
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, không ít Bà mẹ Việt Nam anh hùng đã phải chứng kiến cảnh chồng con, thậm chí cả gia đình lần lượt hy sinh vì non sông đất nước. Mẹ Lê Thị Phấn cũng không tránh khỏi nỗi đau ấy.
Năm 1968, Mẹ nhận được tin từ Công binh xưởng Khu 8 rằng anh Trần Ngọc Ảnh, con trai Mẹ, đã anh dũng hy sinh trong một trận tập kích tiêu diệt địch. Con gái của Mẹ, chị Trần Ngọc Ấn, lấy chồng là anh Huỳnh Văn Mốt (bí danh Đoàn Hùng), nguyên Tỉnh đội phó Tỉnh đội Đồng Tháp. Cũng trong năm này, anh Huỳnh Văn Mốt đã hy sinh tại Tháp Mười.
Đầu năm 1972, chị Trần Ngọc Ấn bị địch bắt trên đường đi công tác tại xã Long Thuận, huyện Hồng Ngự. Sau đó, Mẹ nhận được tin báo rằng chị đã bị địch tra tấn đến chết.
Chưa đầy bốn năm, Mẹ Lê Thị Phấn phải ba lần gánh chịu nỗi đau mất con, mất rể. Mẹ bị bọn mật thám ráo riết truy lùng. Vượt lên trên nỗi đau và mất mát đó, Mẹ càng trở nên cương quyết, sắt son với cách mạng. Mẹ âm thầm hy sinh, chịu đựng và biến nỗi đau thành sức mạnh tinh thần để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp chung.
Chiến tranh luôn mang đến nhiều mất mát và đau thương. Mẹ Lê Thị Phấn, cũng như bao người phụ nữ khác, đã phải chịu nỗi đau mất chồng, mất con. Nhưng với các Mẹ, "Không có gì quý hơn độc lập, tự do" của Tổ quốc. Các Mẹ đã âm thầm nuốt lệ vào lòng, động viên chồng, con, cháu tiếp tục lên đường chiến đấu với tất cả ý chí căm thù giặc và tinh thần yêu nước. Với các
Mẹ, dù mất mát đến đâu cũng có thể chịu đựng, nhưng mất nước, làm nô lệ ngoại bang thì không bao giờ chấp nhận.
Khi đất nước thống nhất, trong không khí hào hùng, phấn khởi của một dân tộc vừa bước ra khỏi chiến tranh, các Mẹ vẫn phải âm thầm vượt qua nỗi buồn, đau thương vì sự ra đi của những người thân yêu. Đầu tháng 4/1992, Mẹ Lê Thị Phấn đột ngột qua đời. Bà con gần xa và chính quyền, đoàn thể địa phương đã đưa tiển Mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng trong niềm tiếc thương vô hạn.
Cuộc đời Mẹ Lê Thị Phấn là minh chứng hùng hồn cho tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả, ý chí kiên cường trước mọi thử thách, là biểu hiện của lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần đoàn kết và cống hiến hết mình vì sự nghiệp cách mạng. Hình ảnh Mẹ sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho tất cả chúng ta trên hành trình xây dựng và phát triển quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



