Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu
Sinh ra và lớn lên bên dòng sông Lam hiền hòa, cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu cũng như bao người dân xứ Nghệ khác, gắn bó trọn vẹn với ruộng đồng, bến nước. Chồng mẹ là công nhân tại cảng Bến Thủy, còn mẹ quanh năm tảo tần bên những thửa ruộng bãi bồi ven sông. Tưởng chừng cuộc sống nghèo khó nhưng yên bình ấy sẽ lặng lẽ trôi qua, thì chiến tranh ập đến, cuốn cả gia đình mẹ vào vòng xoáy khốc liệt của bom đạn và chia ly.
Những năm 1960, Vinh – Bến Thủy trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1964, người con trai cả của mẹ là anh Lê Huy Minh lên đường nhập ngũ khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi. Không lâu sau, người con trai thứ hai là anh Lê Văn Trường cũng tham gia lực lượng dân quân tự vệ, bám trụ bảo vệ các chuyến hàng chi viện cho chiến trường miền Nam. Chiến tranh ngày một ác liệt. Một buổi trưa tháng 6 năm 1965, khi đang cặm cụi ngoài đồng, mẹ bàng hoàng nhận tin dữ: anh Trường bị thương nặng và đang cấp cứu tại bệnh viện thành phố. Mẹ vội vã bỏ lại cuốc cày, chạy dọc con đường đất đỏ chỉ mong kịp nhìn con một lần, nhưng anh đã ra đi chỉ sau vài giờ nhập viện, vĩnh viễn rời xa mẹ khi mới tròn 18 tuổi.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì bảy năm sau, mẹ Sáu lại thêm một lần đón nhận tin sét đánh: anh Lê Huy Minh, người con trai đầu lòng, đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường miền Nam. Từ đó, trong ngôi nhà nhỏ bên bờ sông Lam, từng góc nhà, từng lối mòn, từng thửa ruộng đều in hằn bóng dáng các con. Mẹ vẫn nhớ như in hình ảnh Trường thuở nhỏ, gia cảnh nghèo khó nhưng ham học, ngày ngày bơi qua sông sang Hà Tĩnh đi học, vừa chăn trâu vừa kẹp sách bên nách, chẳng quản nắng mưa, bom đạn. Mẹ cũng không quên ngày Minh khăn gói lên đường ra trận, vừa ở bên người vợ mới cưới được một ngày đã vội vã chia tay để thực hiện nghĩa vụ với non sông.
Cuộc đời chịu nhiều mất mát, đau thương, dù ngôi nhà nhỏ mỗi mùa mưa vẫn ngập trắng nước, dù tuổi đã cao, sức đã yếu, nhưng mẹ Sáu chưa bao giờ thiếu vắng tình thân. Người con trai út trở thành điểm tựa cuối đời của mẹ; con dâu Nguyễn Thị Huệ tận tụy sớm hôm phụng dưỡng, chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Niềm tự hào lớn lao của mẹ còn ở chỗ, ba thế hệ trong gia đình đều khoác trên mình màu áo lính: chồng mẹ tham gia kháng chiến chống Pháp, các con anh dũng chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ, và hôm nay, cháu của mẹ tiếp tục nối dài truyền thống, lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà, nhìn con cháu quây quần, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu lại nở nụ cười hiền hậu, mãn nguyện. Mẹ lặng lẽ sẻ chia: “Mất mát, mẹ xin giữ riêng mình thôi… Chỉ cần đất nước yên bình, non sông vững bền, mẹ mãn nguyện rồi…”. Lời nói giản dị ấy đã khắc họa trọn vẹn tấm lòng cao cả, đức hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của một Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Nguồn: Báo Nghê An điện tử



