Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu: 'Mẹ chọn mất mát về cho riêng mình...'
Mẹ Lê Thị Sáu năm nay đã bước sang tuổi 100. Năm 2014, mẹ được nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng vì có 2 con là liệt sỹ. Năm 2017, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã đến thăm và chúc tết gia đình mẹ tại khối 13, phường Bến Thủy (thành phố Vinh).
Những lần khóc thầm lặng lẽ
Mẹ Lê Thị Sáu là người gốc Vinh và lớn lên ngay tại xã Hưng Thủy (Bến Thủy ngày nay). Những năm Kháng chiến chống Mỹ, Vinh – Bến Thủy là vùng trọng điểm ném bom của giặc Mỹ bởi cảng Bến Thủy lúc bấy giờ là nơi tiếp tế, vận chuyển lương thực cho chiến trường miền Nam.
Sống cách cảng Bến Thủy chỉ vài bước chân nên trong những năm khó khăn đó, dù nguy hiểm luôn cận kề nhưng cuộc sống của gia đình mẹ Sáu gắn bó với cảng. Hàng ngày mẹ đi làm ruộng, thửa ruộng của làng nằm gần với mép sông. Chồng của mẹ là công nhân của cảng. Các con của mẹ, con trai đầu là anh Lê Huy Minh nhập ngũ năm 1964. Con trai thứ 2 của mẹ là anh Lê Văn Trường cuối năm ấy, theo lời kêu gọi của chính quyền địa phương cũng gia nhập dân quân tự vệ của xã Hưng Thủy. Nhiệm vụ các anh hàng ngày đó là làm công tác trực chiến tại cảng Bến Thủy, bảo vệ và hỗ trợ các đơn vị vận chuyển bom đạn, vũ khí vào Nam an toàn.
Chủ tịch nước Trần Đại Quang ân cần thăm hỏi Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu (tháng 12/2017). Ảnh: tư liệu Đức Anh
Giữa những năm 60 của thế kỷ trước cũng là thời kỳ Mỹ tập kích thành phố Vinh, trong đó có cảng Bến Thủy nhằm mở đầu cho cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc. Một ngày đầu tháng 6/1965, khi đó cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước của quân và dân thành phố Vinh đang diễn ra ác liệt. Buổi trưa ngày hôm ấy, mẹ đang ở trong nhà thì nghe tin “thằng Trường bị thương rồi, bị trúng bom đang đem đi cấp cứu ở nhà thương thành phố”. Lúc đó, chân tay mẹ rụng rời. Chỉ vài tiếng sau khi nhập viện, anh Trường đã không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Ngày đó, anh Trường chỉ mới 18 tuổi và là tiểu đội trưởng dân quân. Giấy báo tử của anh ghi rõ hi sinh khi “trực cứu tải thương bộ đội hải quân máy bay Mỹ bắn”.
Liệt sỹ Lê Huy Trường là con trai thứ 2 của mẹ Sáu, ít hơn anh đầu Lê Huy Minh 2 tuổi. Ngày anh hi sinh, anh Lê Huy Minh đang chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Nhận tin em hi sinh nhưng vì cuộc chiến đang trong thời điểm khốc liệt nên anh Minh cũng không thể về nhà. Những lá thư gửi về cho bố mẹ ở quê thời đó cũng hết sức thưa thớt.
Đã gần 60 năm từ ngày con ra đi nhưng trong trí nhớ của mẹ Sáu, Trường là một người con trai ham học và chăm chỉ. Thời chưa gia nhập dân quân tự vệ, một buổi Trường đi học, một buổi đi chăn trâu, cắt cỏ và bên nách khi nào cũng kẹp theo một cuốn sách để học bài. Còn có những năm vì bom đạn loạn lạc, trường học phải sơ tán sang Hà Tĩnh về phía bên kia sông Lam. Không muốn mất buổi học, ngày nào Trường cũng đội sách, đội áo quần bơi qua sông để đến trường. Kể cả khi bị mẹ Sáu nạt “mi không lo tính mạng à, học không học thì thôi”, Trường cũng chưa bao giờ bỏ học.



