Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sen - Người mẹ hiến dâng cả gia đình cho độc lập dân tộc
Có những người mẹ bước qua chiến tranh với những mất mát không gì có thể bù đắp. Mỗi lần tiễn người thân lên đường là một lần chấp nhận đối diện với sự chia ly. Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sen là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là câu chuyện về lòng yêu nước, đức hy sinh và nghị lực phi thường giữa những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.
Mẹ Lê Thị Sen sinh năm 1906 tại xã Hải Lệ, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, trong một gia đình nông dân nghèo theo đạo Thiên Chúa. Lớn lên, mẹ kết hôn với ông Lê Nghỉ, cùng nhau vun vén cuộc sống bằng nghề nông. Sau khi sinh người con trai đầu lòng, vì cuộc sống quá cơ cực, vợ chồng mẹ rời quê vào đồn điền cao su An Lộc với hy vọng tìm được một tương lai tốt đẹp hơn. Thế nhưng, nơi được hứa hẹn là miền đất đổi đời lại trở thành “địa ngục trần gian”, nơi những người công nhân phải sống trong cảnh áp bức, bóc lột và lầm than.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, niềm vui độc lập chưa kéo dài bao lâu thì thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Gia đình mẹ tiếp tục bám trụ nơi đồn điền cao su, âm thầm chịu đựng cuộc sống gian khó giữa những biến động của thời cuộc.
Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, các con của mẹ lần lượt đi theo cách mạng. Người con trai đầu là anh Lê Tuất sớm tham gia lực lượng kháng chiến, sau đó tập kết ra Bắc theo Hiệp định Genève năm 1954. Từ đó, gia đình mất liên lạc với anh trong nhiều năm. Chính vì có người thân tham gia cách mạng mà gia đình mẹ luôn bị chính quyền địch theo dõi, khống chế và xếp vào diện nghi ngờ.
Năm 1966 trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời mẹ. Được cán bộ cách mạng vận động, cả gia đình quyết định rời đồn điền cao su, vào vùng căn cứ Suối Chồn để trực tiếp tham gia kháng chiến. Ông Lê Nghỉ trở thành cán bộ kinh tài của huyện Cao Su. Các con của mẹ cũng lần lượt đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác nhau trong lực lượng cách mạng, từ du kích đến cán bộ phong trào, cơ yếu và công tác dân vận.
Thế nhưng, cũng từ đó, những mất mát liên tiếp ập đến với gia đình.
Ngày 11 tháng 11 năm 1967, người con gái Lê Thị Tưởng anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ xây dựng cơ sở cách mạng tại An Lộc. Phải gần một năm sau, mẹ mới nhận được tin dữ.
Chưa đầy ba tháng sau, ngày 23 tháng 1 năm 1968, người con trai Lê Văn Tí, khi đưa cán bộ đi công tác chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, đã rơi vào ổ phục kích và anh dũng hy sinh. Một lần nữa, người mẹ già phải lặng lẽ đón nhận nỗi đau mất con trong nước mắt.
Nén đau thương để tiếp tục sống, mẹ lại nhận thêm hung tin vào năm 1971, khi chồng là ông Lê Nghỉ hy sinh trên đường đi công tác sau khi rơi vào trận phục kích của địch. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, mẹ lần lượt tiễn chồng và hai người con mãi mãi không trở về.
Ba cái tang nối tiếp tưởng như có thể quật ngã người mẹ già, nhưng mẹ Lê Thị Sen vẫn lặng lẽ vượt qua tất cả bằng đức tin, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Sau đại thắng mùa Xuân năm 1975, mẹ được đoàn tụ với người con còn sống, nhưng niềm vui ấy vẫn luôn xen lẫn nỗi nhớ thương dành cho những người thân đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Năm 1981, mẹ Lê Thị Sen qua đời, khép lại một cuộc đời bình dị nhưng thấm đẫm sự hy sinh. Để ghi nhận những cống hiến to lớn của mẹ và gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, ngày 24 tháng 4 năm 1996, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đến năm 2000, mẹ và gia đình tiếp tục được trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba.
Hôm nay, nhắc đến mẹ Lê Thị Sen là nhắc đến hình ảnh một người mẹ Việt Nam bình dị nhưng kiên cường, một người con chiên sống trọn vẹn với đức tin và cũng trọn vẹn với tình yêu dành cho Tổ quốc. Cuộc đời mẹ là lời nhắc nhở rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao nước mắt, sự hy sinh và những mất mát thầm lặng của các gia đình Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử.



