Mẹ Việt Nam Anh Hùng LÊ THỊ SOI
Mẹ Lê Thị Soi đã trở về với quê hương, nhưng câu chuyện của mẹ vẫn còn ở lại – như một nén nhang lòng dành cho những người mẹ đã âm thầm chịu đựng để đất nước có được ngày hòa bình.
THỜI HOA LỬA – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ SOI
Người mẹ tiễn con ra trận, chờ con trong khói lửa
Năm 1915, tại xã Xuân Sơn, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, bà Lê Thị Soi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ lớn lên trong một miền quê giàu truyền thống yêu nước, rồi lập gia đình với ông Lê Văn Nghi và sinh được 8 người con. Khi những người con trưởng thành cũng là lúc đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Mẹ không cầm súng ra trận. Mẹ ở lại quê nhà, nhưng cuộc chiến tranh vẫn đi thẳng vào cuộc đời mẹ, qua những lần tiễn con lên đường và những tin báo hy sinh từ chiến trường. Những tư liệu về mẹ ghi nhận 5 người con lần lượt tham gia cách mạng; trong đó hai người con trai là Lê Văn Thất và Lê Văn Thập đã hy sinh.
Những người con lần lượt lên đường
Năm 1966, người con trai cả Lê Văn Thất, sinh năm 1944, sau khi lập gia đình chưa lâu đã nhập ngũ, tham gia chiến đấu ở chiến trường phía Nam.
Ba năm sau, tháng 8 năm 1969, người con trai thứ hai là Lê Văn Thập, sinh năm 1951, cũng lên đường nhập ngũ, thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 141, Sư đoàn 7.
Hai người con gái của mẹ là Lê Thị Gia và Lê Thị Dâu cũng tình nguyện tham gia thanh niên xung phong. Đến năm 1970, người con trai thứ năm của mẹ là Lê Văn Sỹ tham gia dân công hỏa tuyến, làm nhiệm vụ mở đường ở khu vực biên giới Việt – Lào.
Một gia đình có đến năm người con góp sức cho cách mạng.
Với người mẹ, đó vừa là niềm tự hào, vừa là nỗi lo không thể gọi thành tên.
Mỗi lần một người con rời khỏi nhà, mẹ lại đứng nhìn theo.
Mẹ hiểu chiến trường xa xôi hiểm nguy đến thế nào.
Nhưng mẹ cũng hiểu rằng trong những năm tháng ấy, mỗi người con đều có một trách nhiệm lớn hơn cuộc sống riêng của mình.
Những ngày tháng chờ đợi
Ở quê nhà, mẹ Lê Thị Soi sống trong sự chờ đợi.
Chiến tranh khiến những lá thư trở nên quý giá.
Một lá thư từ chiến trường gửi về có thể khiến người mẹ vui suốt nhiều ngày.
Nhưng nếu lâu không có tin, nỗi lo lại lớn dần.
Mẹ mong ngày đất nước thống nhất.
Mẹ mong những người con trở về.
Mẹ mong một ngày cả gia đình lại được ngồi bên nhau như những năm tháng bình yên trước chiến tranh.
Nhưng chiến tranh không trả lại cho mẹ tất cả những gì mẹ mong đợi.
Tin dữ từ chiến trường Sa Mát
Tháng 9 năm 1970, mẹ nhận được tin người con trai Lê Văn Thập hy sinh tại chiến trường Sa Mát, Tây Ninh.
Người con trai mới rời quê chưa lâu.
Vậy mà giờ đây, mẹ phải học cách sống với sự vắng mặt vĩnh viễn của con.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì những năm tháng sau đó lại mang đến thêm một mất mát.
Tháng 1 năm 1977, mẹ nhận được tin Lê Văn Thất hy sinh tại mặt trận Tây Nam. Theo những tư liệu được đăng tải, đến cuối đời mẹ vẫn chưa tìm được hài cốt của hai người con trai đã hy sinh.
Hai người con.
Hai chiến trường.
Hai lần người mẹ phải nhận tin dữ.
Và cũng là hai khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy trong một mái nhà.
Nỗi đau không nói thành lời
Có lẽ không ai hiểu hết nỗi đau của một người mẹ mất con nếu chưa từng trải qua nó.
Người mẹ có thể khóc.
Nhưng cũng có khi mẹ không còn nước mắt.
Chỉ còn một khoảng lặng rất dài.
Những kỷ niệm về con vẫn nằm trong căn nhà: một bộ quần áo cũ, một tấm ảnh, một kỷ vật nhỏ, một bức thư đã bạc màu theo thời gian.
Mẹ có thể không biết chính xác con mình đã nằm lại ở đâu.
Nhưng mẹ biết rằng những người con ấy đã đi vào một cuộc chiến mà rất nhiều người đã không thể trở về.
Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng
Năm 2014, mẹ Lê Thị Soi được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh lớn lao của mẹ đối với đất nước.
Nhưng một danh hiệu, dù cao quý đến đâu, cũng không thể trả lại cho mẹ hai người con.
Nó chỉ có thể thay lời nhân dân nói lên một điều:
Đất nước không quên sự hy sinh của mẹ.
Mẹ không trực tiếp đứng giữa chiến trường.
Nhưng mẹ đã trao cho đất nước những người con của mình.
Đó cũng là một cách chiến đấu.
Một sự hy sinh âm thầm, không có tiếng súng nhưng đau đớn không kém bất kỳ chiến trường nào.
Trở về với quê hương
Những năm cuối đời, mẹ Lê Thị Soi sống tại Vũng Tàu cùng người con thứ. Mẹ qua đời ngày 12 tháng 8 năm 2018, hưởng thọ 103 tuổi.
Điều khiến nhiều người xúc động là nguyện vọng cuối cùng của mẹ: khi mất, mẹ muốn được trở về quê hương.
Nguyện vọng ấy đã được thực hiện. Mẹ được đưa trở về thôn Hoàng Kim, xã Xuân Sơn, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa – nơi mẹ sinh ra, lớn lên và đã từng tiễn những người con ra trận.
Sau một đời người xa quê, mẹ lại trở về với đất quê nhà.
Có lẽ đó là nơi bình yên nhất để một người mẹ nằm xuống.
Mẹ và những năm tháng không thể quên
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa.
Những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình có thể khó hình dung được cảnh một người mẹ lần lượt tiễn nhiều người con lên đường, rồi nhận tin con hy sinh từ những chiến trường cách quê nhà hàng nghìn cây số.
Nhưng câu chuyện của mẹ Lê Thị Soi giúp chúng ta hiểu rằng phía sau những chiến thắng lớn của dân tộc là vô số gia đình đã chịu những mất mát riêng tư.
Có những người lính hy sinh trên chiến trường.
Có những người mẹ hy sinh cả cuộc đời trong sự chờ đợi.
Có những mái nhà mãi mãi thiếu đi một tiếng cười.
Và có những người mẹ dù đã đi qua tuổi trăm năm vẫn mang trong lòng nỗi nhớ về những người con không trở lại.
Người mẹ của một thời hoa lửa
Mẹ Lê Thị Soi, sinh năm 1915, quê Xuân Sơn, Thọ Xuân, Thanh Hóa, đã sống hơn một thế kỷ.
Một thế kỷ ấy chứa đựng biết bao đổi thay của đất nước.
Nhưng trong cuộc đời mẹ, những năm tháng chiến tranh vẫn là phần ký ức sâu sắc nhất.
Mẹ đã tiễn con đi.
Mẹ đã chờ con về.
Mẹ đã nhận những tin dữ.
Và mẹ đã sống tiếp, mang theo nỗi đau ấy cho đến cuối đời.
Câu chuyện về mẹ không chỉ là câu chuyện về sự mất mát.
Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước của những người mẹ Việt Nam, những người đã biến tình yêu dành cho con thành sự hy sinh cho quê hương, đất nước.
Và hôm nay, khi nhắc đến hai chữ “Mẹ Việt Nam Anh hùng”, chúng ta cần nhớ rằng đằng sau danh hiệu thiêng liêng ấy là một con người bằng xương bằng thịt, một người phụ nữ từng có những niềm vui rất đỗi bình thường và cũng từng chịu những nỗi đau lớn lao nhất.
Mẹ Lê Thị Soi đã trở về với quê hương, nhưng câu chuyện của mẹ vẫn còn ở lại – như một nén nhang lòng dành cho những người mẹ đã âm thầm chịu đựng để đất nước có được ngày hòa bình.



