Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Soi – Trọn đời chờ con giữa những mùa hòa bình
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Soi – Trọn đời chờ con giữa những mùa hòa bình
Có những người mẹ dành cả tuổi thanh xuân để nuôi con khôn lớn. Có những người mẹ dành cả cuộc đời để chờ con trở về. Và cũng có những người mẹ, sau bao năm tháng mong ngóng, chỉ còn nhận lại những tờ giấy báo tử cùng nỗi nhớ khôn nguôi. Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Soi là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là câu chuyện về sự hy sinh lặng thầm, về nghị lực phi thường và tình mẫu tử không gì có thể đong đếm.
Mẹ Lê Thị Soi sinh năm 1915 tại xã Xuân Sơn, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong một gia đình nông dân, mẹ sớm quen với công việc đồng áng và cuộc sống tằn tiện. Năm mười tám tuổi, mẹ kết hôn với ông Lê Văn Nghi. Vợ chồng mẹ sinh được tám người con. Cuộc sống tuy không khá giả nhưng luôn đầy ắp tiếng cười của một gia đình đông con.
Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cũng là lúc những người con của mẹ lần lượt trưởng thành. Chứng kiến Tổ quốc cần những người con lên đường bảo vệ non sông, mẹ không ngăn cản mà lặng lẽ động viên các con làm tròn nghĩa vụ với đất nước.
Người con trai cả là Lê Văn Thất nhập ngũ năm 1966. Ba năm sau, người con trai thứ hai là Lê Văn Thập cũng tình nguyện lên đường chiến đấu. Không chỉ hai người con trai, hai người con gái của mẹ cũng tham gia lực lượng thanh niên xung phong, còn người con trai út tiếp tục tham gia dân công hỏa tuyến, góp sức mở đường phục vụ chiến trường. Căn nhà nhỏ của mẹ gần như trở thành mái nhà của những người con luôn hướng về tiền tuyến.
Ngày tiễn các con lên đường, mẹ chỉ dặn một điều giản dị: hãy sống xứng đáng với quê hương và nếu phải hy sinh thì cũng hãy giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ. Trong lòng mẹ luôn đau đáu nỗi nhớ, nhưng mẹ hiểu rằng phía trước các con là trách nhiệm với dân tộc.
Rồi điều mà người mẹ nào cũng sợ hãi đã đến. Năm 1970, mẹ nhận tin người con trai Lê Văn Thập anh dũng hy sinh tại chiến trường Tây Ninh. Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì sau ngày đất nước thống nhất, mẹ lại nhận thêm hung tin: người con trai cả Lê Văn Thất đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ tại mặt trận Tây Nam.
Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần trái tim người mẹ như thắt lại. Điều khiến mẹ day dứt nhất là cho đến nhiều năm sau, gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt của hai người con. Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày giỗ, mẹ chỉ biết thắp nén hương trước bàn thờ, gửi theo làn khói mỏng nỗi nhớ thương vô hạn dành cho các con.
Dẫu vậy, mẹ chưa bao giờ oán trách hay hối tiếc. Mẹ luôn nói rằng các con đã hy sinh để đất nước có hòa bình, để những đứa trẻ hôm nay được lớn lên trong yên bình. Chính niềm tin ấy đã giúp mẹ vượt qua những năm tháng cô quạnh của tuổi già.
Năm 2014, Đảng và Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh to lớn của gia đình mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Danh hiệu ấy không chỉ là niềm tự hào của riêng gia đình mà còn là sự tri ân đối với hàng triệu người mẹ Việt Nam đã lặng lẽ hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.
Hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, câu chuyện về Mẹ Lê Thị Soi vẫn khiến nhiều người xúc động. Đó không chỉ là câu chuyện của một người mẹ mất hai người con trong chiến tranh, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước được viết bằng sự hy sinh thầm lặng. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt mẹ là dấu ấn của những năm tháng chờ đợi, mỗi giọt nước mắt là minh chứng cho cái giá của hòa bình.
Cuộc đời Mẹ Lê Thị Soi nhắc nhở chúng ta rằng, phía sau những chiến công của dân tộc luôn có bóng dáng của những người mẹ bình dị. Chính tình yêu thương, sự kiên cường và đức hy sinh của các mẹ đã trở thành điểm tựa để những người con vững bước nơi chiến trường. Vì thế, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Soi sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của tình mẫu tử thiêng liêng trong lịch sử dân tộc Việt Nam.


