Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tám

Lạng Sơn19/08/2026Đặc khu Lý Sơn (Đoàn Đặc khu Lý Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của mảnh đất vùng ven Hưng Long, Bình Chánh, có những người anh hùng ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, tên tuổi của họ gắn liền với màu xanh vĩnh cửu của những rặng dừa nước quê hương. Ở cái tuổi mà thế hệ hôm nay còn cắp sách tới trường, anh Phan Văn Mười – người con trai thứ hai của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tám – đã hiên ngang cầm súng, chỉ huy đồng đội và ngã xuống như một chiến sĩ thụ động, quả cảm trên mặt trận chống Mỹ cứu nước.Sinh năm 1949 tại ấp 17, xã Hưng Long, tuổi thơ của anh Phan Văn Mười trôi qua dưới mái nhà tranh vốn là cơ sở nuôi giấu cán bộ mật của địa phương. Hằng ngày, chứng kiến mẹ Tám tảo tần gánh gạo, đào hầm che chở cho các chiến sĩ cách mạng, lòng yêu nước và ý chí căm thù giặc đã sớm nhen nhóm và bùng cháy trong tim người thiếu niên. Không cam chịu nhìn quê hương bị tàn phá dưới bom đạn và sự kìm kẹp của ấp chiến lược, anh Mười đã sớm tình nguyện tham gia vào lực lượng du kích xã khi mới mười bốn, mười lăm tuổi.Với sự nhanh nhẹn, mưu trí thiên bẩm và tinh thần gan dạ “không biết sợ là gì”, anh Phan Văn Mười nhanh chóng trưởng thành trong khói lửa chiến tranh. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, anh đã sở hữu khả năng bắn súng điêu luyện và tài thông thuộc từng bờ kênh, lối rạch ven sông Cần Giuộc. Nhờ sự tin tưởng của đồng đội và tổ chức, anh được giao trọng trách lẫm liệt: Tiểu đội trưởng du kích xã Hưng Long. Trên cương vị chỉ huy, người thiếu niên tuổi trăng tròn ấy đã lãnh đạo tiểu đội của mình tổ chức nhiều trận chống càn, gài mìn, quấy rối đồn bốt, trở thành nỗi khiếp sợ của các toán lính ngụy đi tuần.Mùa khô năm 1965, cuộc chiến bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Quân địch điên cuồng mở các đợt càn quét quy mô lớn nhằm san phẳng căn cứ lòng dân tại ấp 5. Tiếng pháo gầm vang, trực thăng giặc gầm rú trên bầu trời xé toạc sự bình yên của xóm nhỏ. Nhận nhiệm vụ giữ vững chốt chặn hành lang chiến lược, Tiểu đội trưởng Phan Văn Mười đã dũng cảm chỉ huy các chiến sĩ bám trụ công sự, lợi dụng địa hình rừng sác để đánh chặn đầu mũi tiến công của giặc.Trận chiến diễn ra không cân sức khi kẻ thù điên cuồng nã đạn đại liên áp đảo. Giữa làn mưa bom bão đạn tàn bạo, anh Phan Văn Mười vẫn hiên ngang đứng vững ở vị trí chỉ huy, dũng cảm bắn trả kiên quyết để thu hút hỏa lực địch về phía mình, tạo điều kiện cho đồng đội kịp thời chuyển hướng, bảo vệ an toàn cơ sở cách mạng. Một loạt đạn tàn khốc của kẻ thù đã trúng vào ngực người thiếu niên anh dũng.Anh Phan Văn Mười đã ngã xuống ngay trên mảnh đất sình lầy thắm đượm tình quê hương vào năm 1965, khi vừa tròn 16 tuổi. Anh ra đi khi nụ cười tuổi trẻ còn nguyên vẹn những hoài bão, gửi lại thanh xuân cho nền độc lập vĩnh cửu của dân tộc.Sự hy sinh của Tiểu đội trưởng Phan Văn Mười là một nốt trầm bi tráng, mở đầu cho chuỗi ngày tang thương nhưng vô cùng kiêu hãnh của gia đình mẹ Lê Thị Tám, bởi chỉ một năm sau đó, người anh trai Phan Văn Cư của anh cũng nối gót ngã xuống trên chiến trường.Để ghi nhận tinh thần quả cảm và công ơn trời biển của người thiếu niên anh hùng, ngày 28 tháng 09 năm 1977, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định số 1068 T.Tga truy tặng tấm bằng Tổ quốc ghi công mang số hiệu HCM 6390 cho Liệt sĩ Phan Văn Mười.

Hôm nay, tại ngôi nhà mang số hiệu E31/59 ấp 17, xã Hưng Long, tấm bằng Tổ quốc ghi công của anh được người em trai là ông Lê Văn Út giữ gìn cẩn trọng và trang trọng khói hương hằng ngày. Nén hương trầm thơm ngát thắp lên vào ngày giỗ mẹ 23 tháng 11 hằng năm như lời hứa vĩnh cửu của thế hệ mai sau: tên tuổi của người Tiểu đội trưởng du kích 16 tuổi Phan Văn Mười sẽ mãi là ngôi sao sáng rực, soi đường và tiếp thêm ngọn lửa tự hào cho thế hệ trẻ Hưng Long vững bước đi lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn