Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Trọng
Lê Thị Trọng (1913-1993)
Sinh năm 1913 tại ấp Rạch Bẩy, xã PhúHữu, huyện Nhơn Trạch, má Lê Thị Trọngđã sống tròn tám mươi năm trên mảnh đấtghi dấu biết bao kỳ tích lịch sử. Gia đìnhmá vốn là nông dân, bản thân má và chồngmá - ông Trần Văn Kiết cũng là nông dân. Trong hai cuộckháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, vùng quê Phú Hữu- Nhơn Trạch của má luôn là địa bàn mà địch tập trung xâydựng hệ thống đồn bót, tích cực gom dân vào ấp chiến lược.Gia đình má Trọng với bảy người con (sáu trai, một gái) sốngnhờ ruộng rẫy, bởi vậy vợ chồng má quyết liệt bám đất, bámlàng, không chịu vào ấp chiến lược sống cảnh “cá chậu chimlồng”. Hàng ngày liên đội 6 biệt động quân và sư đoàn 18 bộbinh địch xua quân đi càn quét đều qua nhà má, chúng dụ dỗ,hăm dọa, bắt cả nhà má phải làm tay sai chỉ điểm cho chúng.Sợ các con lớn lên phải đi lính làm bia đỡ đạn cho địch,má Trọng tìm cách liên lạc với cơ sở để đưa các con đi thamgia cách mạng. Năm 1961, má tiễn hai con trai là Trần VănChanh sinh 1940) và Trần Văn Chua (sinh 1942) lên đườngvào căn cứ. Biết má cho con theo “Việt Cộng”, địch bắt málên nhốt ở xã, buộc má phải gọi con về hoặc chỉ điểm chochúng bắt các cơ sở cách mạng. Không khuất phục đượcmá, chúng đành thả má ra và liệt gia đình má vào diện “sổbìa đen”.Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân tabước vào giai đoạn ác liệt. Má Trọng tiếp tục đưa người conthứ tư của mình là anh Trần Văn Sơn, lúc ấy mới 16 tuổi đi tham gia cách mạng. Anh được nhận vào đơn vị bộ đội huyệnLong Thành. Mấy năm sau, hai người con trai nữa của máTrọng lại lần lượt theo nhau lên đường. Có năm trong số sáuđứa con trai cầm súng bảo vệ Tổ quốc, má Trọng tự hào vìgia đình má đã góp phần trong cuộc kháng chiến lâu dài, giankhổ của dân tộc. Niềm tin vào cách mạng và tình yêu đối vớicác con đã giúp má có thêm sức mạnh để vượt qua cảnh kềmkẹp, tra khảo đêm ngày của địch.Tháng 7/1968, anh Trần Văn Chua trên đường về căn cứCẩm Đường công tác đã rơi vào ổ phục kích của địch. Chúngdụ dỗ anh nếu đầu hàng sẽ được “khoan hồng”, nhưng ngườicán bộ của Mặt trận Biên Hòa đã chiến đấu ngoan cường tớihơi thở cuối cùng. Nỗi đau mất con không quật ngã được máTrọng, chỉ nung nấu thêm lòng căm thù giặc của má. Năm1974, má lại đau đớn đón nhận cái tin khủng khiếp thứ hai:anh Trần Văn Chanh - cán bộ tổ chức Huyện ủy Long Thànhkiêm Bí thư xã trên đường công tác đã bị địch bắn trọngthương và bị bắt. Bọn địch đánh đòn tâm lý dụ dỗ anh nếuchịu chỉ các cơ sở cách mạng, chúng sẽ đưa anh đi bệnh việnchữa trị vết thương và sẽ được hưởng cuộc sống sang giàu.Không lay chuyển được Trần Văn Chanh, chúng tức giận bắnchết anh và cho xe kéo thi thể anh khắp xã Long Tân để uyhiếp tinh thần quần chúng. Cái chết oanh liệt của con traikhắc sâu trong tâm khảm má Trọng lòng căm thù giặc, gắnchặt hơn số phận của gia đình má vào vận mệnh của dân tộc.Hòa bình lập lại, những người con của má Trọng lần lượttrở về. Ngoài hai anh Chanh và Chua, vẫn thiếu bóng dángngười con thứ ba là Trần Văn Sơn. Anh sinh năm 1943, nhậpngũ tháng 5/1964, là chiến sĩ đại đội 245, huyện đội LongThành. Má Trọng đêm ngày phấp phỏng chờ đợi anh trở về đoàn tụ với gia đình thì nhận được tin đau đớn: anh Sơn đã hysinh ngày 18/4/1971 trong lúc đang chiến đấu tại xã Tam An(Long Thành). Khi hy sinh anh là thượng sĩ tiểu đội trưởngđại đội 245 Long Thành. Anh được Nhà nước truy tặng huânchương Giải phóng hạng Hai, hạng Ba và hạng Nhất.Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chươngĐộc lập hạng Ba năm 1985. Năm 1993, má Lê Thị Trọng đãvĩnh viễn yên nghỉ trên mảnh đất quê nhà. Với những đónggóp to lớn trong cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc, má đãđược Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anhhùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994.



