Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Tuyết – Ngọn lửa kiên trung giữa bom đạn Trà Cú
Ở tuổi 93, Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Tuyết (ngụ ấp Ba Tục, xã Trà Cú, tỉnh Trà Vinh) vẫn còn minh mẫn, giọng nói nhẹ nhàng mà chứa đựng biết bao ký ức một thời hoa lửa. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, mẹ vẫn thường nhắc về những năm tháng gian khổ của đời mình – thời đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, thời mẹ cùng đồng đội gồng mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ Lê Thị Tuyết, sinh năm 1933, tại xã Thanh Sơn (nay là xã Trà Cú). Năm 1952, mẹ nên duyên cùng đồng chí Nguyễn Văn Nguy, sinh năm 1930, Thượng sĩ Tiểu đoàn 307 – một đơn vị anh hùng lừng danh của miền Nam thời kháng chiến. Khi ấy, mẹ cũng đang tham gia phong trào phụ nữ xã, tích cực vận động, tải thương và làm công tác hậu cần phục vụ kháng chiến.
Sau năm 1954, mẹ được đưa đi học chính trị tại Cà Mau, rồi trở về hoạt động ở xã Ngãi Xuyên, giữ vai trò vận động thành lập lực lượng vũ trang, tổ chức phong trào đấu tranh của phụ nữ địa phương. Từ năm 1960 đến 1975, mẹ vừa nuôi con, vừa tham gia kháng chiến, trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều chị em trong xã.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ngày càng khốc liệt. Chồng của mẹ – người lính Tiểu đoàn 307 – luôn có mặt ở tuyến đầu. Ngày 18/6/1964, ông hy sinh anh dũng tại mặt trận xã Đôn Châu. Tin dữ ập đến, mẹ gần như ngã quỵ, nhưng rồi mẹ nuốt nước mắt, biến đau thương thành sức mạnh.
Chỉ bốn năm sau, người con trai đầu lòng Nguyễn Văn Bạch noi gương cha lên đường chiến đấu. Anh trở thành Trung đội trưởng Tiểu đoàn 306, lập nhiều chiến công, rồi cũng anh dũng hy sinh ngày 16/6/1971 tại mặt trận xã Long Hiệp. Hai người thân yêu lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc, mẹ chỉ còn lại niềm tin và ý chí – tiếp tục cống hiến cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Không chỉ chịu nhiều mất mát, mẹ Tuyết còn là người lãnh đạo phong trào phụ nữ xã, từng nhiều lần trực tiếp vận động các chị em có chồng là lính ngụy vào bót địch đòi chồng về, thuyết phục họ quay lại với cách mạng. Mẹ còn cùng sư cả chùa Khmer vận động binh lính bỏ ngũ, không nỡ giơ súng bắn đồng bào mình.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ tiếp tục cống hiến với cương vị Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Ngãi Xuyên, sau đó phụ trách Chi hội Cựu chiến binh ấp Ba Tục, góp phần vun đắp tình đoàn kết, xây dựng đời sống mới trên quê hương Trà Cú.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn, mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, cùng nhiều phần thưởng: Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huy chương Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ, Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng...
Giờ đây, dù tuổi cao, mẹ vẫn thường dõi theo tình hình đất nước, chăm xem thời sự và không ngừng nhắc nhở con cháu sống tốt, tiếp nối truyền thống gia đình. Mẹ xúc động kể lại:
“Lần được ra Hà Nội viếng Lăng Bác, nhìn thấy Bác, tôi rưng rưng nước mắt… Nghĩ đến bao hy sinh của Người để dân mình có được ngày hôm nay, tôi càng thấy phải sống xứng đáng hơn, dạy con cháu học theo gương Bác, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.”
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Tuyết là bản hùng ca sống mãi trong lòng người dân Trà Cú – biểu tượng của lòng trung trinh, bất khuất, của người phụ nữ Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngọn lửa cách mạng trong tim mẹ vẫn cháy rực, soi sáng cho bao thế hệ con cháu hôm nay – để mỗi người trẻ hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tình yêu thiêng liêng của những người như mẹ.
Ký ức của mẹ – ký ức của dân tộc – sẽ còn sống mãi.
Nguồn tài liệu tham khảo: Báo Vĩnh Long



