Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Út

NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT Viết về Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Út "Có những ngọn đèn không được thắp bằng dầu, mà được thắp bằng tình yêu nước. Ánh sáng ấy vẫn còn soi đường cho bao thế hệ hôm nay." Chiều Thành phố Hồ Chí Minh dịu nắng. Những con đường đông đúc người qua lại, tiếng cười học sinh tan trường hòa vào nhịp sống hối hả của một đô thị hiện đại. Thế nhưng, chỉ cần đi về phía vùng đất Củ Chi, nơi từng được mệnh danh là "Đất thép thành đồng", ta sẽ cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ h

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026CĐGV THPT THANH ĐA (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Viết về Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Út

"Có những ngọn đèn không được thắp bằng dầu, mà được thắp bằng tình yêu nước. Ánh sáng ấy vẫn còn soi đường cho bao thế hệ hôm nay."

Chiều Thành phố Hồ Chí Minh dịu nắng. Những con đường đông đúc người qua lại, tiếng cười học sinh tan trường hòa vào nhịp sống hối hả của một đô thị hiện đại. Thế nhưng, chỉ cần đi về phía vùng đất Củ Chi, nơi từng được mệnh danh là "Đất thép thành đồng", ta sẽ cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ hòa bình.

Trong chuyến hành trình về nguồn của Chi đoàn Giáo viên Trường THPT Thanh Đa, chúng tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Út. Không phải bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những câu chuyện giản dị, chân thành của những người dân địa phương.

Mẹ không chọn trở thành anh hùng.

Chiến tranh đã buộc mẹ phải trở thành người anh hùng.

Những năm tháng bom đạn, căn nhà nhỏ của mẹ là nơi che chở cán bộ, là nơi gửi gắm niềm tin của biết bao người con cách mạng. Mỗi lần tiễn con lên đường, mẹ đều hiểu rằng có thể đó sẽ là lần cuối được nhìn thấy con. Nhưng mẹ vẫn động viên các con làm tròn bổn phận với đất nước.

Không có người mẹ nào không đau khi mất con.

Không có người mẹ nào không nhớ con.

Nhưng tình yêu dành cho Tổ quốc trong mẹ đã trở thành sức mạnh để vượt qua những mất mát tưởng chừng không thể chịu đựng.

Lắng nghe câu chuyện ấy, chúng tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống.

Là những giáo viên trẻ, chúng tôi vẫn thường dạy học sinh về lòng biết ơn. Nhưng đứng trước cuộc đời của những người mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng tôi hiểu rằng không bài giảng nào có thể thay thế sức mạnh của một tấm gương sống.

Ngày nay, học sinh của chúng tôi lớn lên trong hòa bình.

Các em có thể lựa chọn nghề nghiệp mình yêu thích, được học tập trong những lớp học khang trang, được tiếp cận tri thức của cả thế giới.

Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại chính là ước mơ của biết bao thế hệ đi trước.

Mỗi lần nghĩ đến điều đó, chúng tôi càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình.

Không chỉ truyền đạt kiến thức.

Mà còn phải truyền đi lòng biết ơn.

Truyền đi niềm tự hào dân tộc.

Truyền đi khát vọng cống hiến.

Có lẽ, đó cũng là cách đẹp nhất để tri ân những người mẹ như Mẹ Lê Thị Út.

Ngọn đèn mà mẹ thắp năm xưa không còn nằm trong căn nhà nhỏ.

Nó đã trở thành ánh sáng trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam.

Và hôm nay, ngọn đèn ấy vẫn đang được tiếp tục thắp lên trong từng lớp học, từng hoạt động Đoàn, từng việc làm tử tế của thế hệ trẻ.

Thông điệp

"Biết ơn quá khứ là cách đẹp nhất để xây dựng tương lai."

Tác giả: Chi đoàn Giáo viên Trường THPT Thanh Đa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn