MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÝ THỊ TÁM
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÝ THỊ TÁM Trên mảnh đất ấp Kinh Gãy, xã Phước Mỹ Trung, tỉnh Vĩnh Long, có một người mẹ kiên trung – Mẹ Lý Thị Tám, sinh năm 1919. Mẹ sinh ra trong một gia đình nghèo ở Tiên Thủy, Châu Thành và theo chồng về lập nghiệp tại Kinh Gãy, nơi lam lũ nhưng giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời Mẹ Tám gắn với nỗi đau chiến tranh khi hai người con trai duy nhất của mẹ, Võ Văn Khương và Võ Văn Út, lần lượt tham gia du kích bảo vệ xóm làng và hy sinh khi m
NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÝ THỊ TÁM**
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, trên mảnh đất ấp Kinh Gãy, Xã Phước Mỹ Trung, tỉnh Vĩnh Long có một người mẹ đã mang trong tim nỗi đau không lời: Mẹ Lý Thị Tám – người phụ nữ hai lần tiễn con ra chiến trường nhưng không bao giờ có ngày đón con trở về.
Sinh năm 1919 trong một gia đình tá điền nghèo ở Tiên Thủy, Châu Thành, Mẹ Tám theo chồng về lập nghiệp nơi Kinh Gãy – vùng đất bưng biền nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời lam lũ, áo cơm thiếu trước hụt sau nhưng trong mái nhà nhỏ ấy luôn đầy ắp yêu thương. Ông bà sinh được bảy người con, hai trai, năm gái.
Khi chiến tranh lan đến, Kinh Gãy trở thành vành đai ác liệt. Người dân chịu cảnh gom dân, càn quét, đánh phá liên miên. Anh Võ Văn Khương, con trai thứ ba, tham gia du kích bảo vệ xóm làng. Năm 1964, trong một lần bị giặc phục kích, anh Khương bị bắt và tra tấn dã man tại bót Phú Hiệp. Chúng treo đá dìm anh xuống sông cho đến chết. Xác anh trôi về Vàm Nước Trong, được dân vớt lên đưa về cho gia đình. Anh ra đi khi mới 24 tuổi, vừa kịp cưới vợ, chưa kịp có con.
Nỗi đau ấy xé nát trái tim người mẹ. Nhưng chiến tranh không cho mẹ thời gian để ngã quỵ. Mẹ giấu nước mắt, động viên con út Võ Văn Út tiếp bước anh trai, vào lực lượng du kích xã. Anh Út – chàng trai trẻ ấm áp, đã có hai con nhỏ – hy sinh trong một trận phục kích đặt mìn năm 1974, cũng vừa tròn 24 tuổi. Hai lần “tre già khóc măng”, hai lần đêm dài mẹ Tám ôm nỗi đau không thể gọi thành lời.
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, những đứa cháu của mẹ trưởng thành trong tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của bà. Mẹ sống những năm cuối đời trong căn nhà tình nghĩa, luôn tự hào về hai người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Đến năm 2011, mẹ nhẹ nhàng rời cõi thế ở tuổi 92, về đoàn tụ cùng chồng và các con.
Ghi nhận sự hy sinh cao cả ấy, năm 2015 Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh Hùng, như một lời tri ân muộn màng nhưng đầy trân trọng dành cho người mẹ mà cả cuộc đời là biểu tượng của đức hy sinh, lòng yêu nước, và nghị lực bất khuất của người phụ nữ trong thời hoa lửa.


