Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang (2)

Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang (quê tại Hội An, tỉnh Quảng Nam) là một tấm gương sáng ngời cho tinh thần kiên trung và sự hy sinh vô bờ bến của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến. Cuộc đời mẹ gắn liền với nỗi đau mất mát to lớn khi có chồng và con trai cả anh dũng hy sinh cho nền độc lập dân tộc, còn người con trai út trở về với vết thương bom đạn trên mình. Không chỉ chịu đựng nỗi đau hậu phương, mẹ Lang còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng bằng việc buôn bán để tiếp tế lương thực

TP. Hồ Chí Minh08/07/2026Đoàn Khoa Luật (Đoàn Trường Đại học Tài chính - Marketing)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang (2)

MẸ NGÔ THỊ LANG – NỖI ĐAU HƠN NỬA THẾ KỶ VÀ TRÁI TIM KIÊN TRUNG CỦA NGƯỜI MẸ ĐẤT QUẢNG

Có những sự hy sinh không ồn ào bằng tiếng súng, mà lặng lẽ kết tinh thành những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng suốt hơn nửa thế kỷ. Ở mảnh đất Hội An, Quảng Nam (nay thuộc Đà Nẵng) có một người mẹ như thế. Mẹ là Ngô Thị Lang - người phụ nữ đã bước qua tuổi bách niên, một nhân chứng sống cho tinh thần kiên cường và sự hy sinh vô bờ bến của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Gom Góp Nỗi Đau Thành Sức Mạnh Cách Mạng

Cuộc đời mẹ Ngô Thị Lang là một chuỗi dài những mất mát mà không một câu từ nào có thể tả xiết. Mẹ là thân nhân của hai liệt sĩ và một thương binh. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn cam go, chồng mẹ - liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi đã anh dũng nằm xuống. Nuốt nước mắt vào trong, người phụ nữ trẻ ngày ấy một mình bươn chải nuôi ba người con khôn lớn.

Không chỉ là hậu phương vững chắc, mẹ Lang còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng. Lợi dụng việc buôn bán ngược xuôi giữa Thăng Bình và Hội An, mẹ bí mật tiếp tế từng cân gạo, từng bánh thuốc men cho bộ đội. Dưới gian bếp lụp xụp của gia đình mẹ là một căn hầm bí mật – nơi che giấu, bảo vệ biết bao cán bộ cách mạng cốt cán. Đã có lần kẻ địch nghi ngờ, bắt bớ và tra tấn mẹ dã man, nhưng người mẹ đất Quảng ấy vẫn một mực kiên trung, thà chết chứ nhất quyết không hé răng khai báo.

“Giữ con lại thì mất nước…”

Năm 1964, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cậu con trai thứ hai của mẹ là Huỳnh Quang Thợ - khi ấy mới 17 tuổi đã giấu mẹ viết đơn tình nguyện ra chiến trường. Biết mẹ đã chịu quá nhiều đau khổ khi mất chồng, anh lặng lẽ ra đi mà không một lời từ biệt.

Ngày nhận được tin con đã ra tiền tuyến, trái tim người mẹ thắt lại vì lo âu, nhưng mẹ không oán trách. Mẹ từng nghẹn ngào chia sẻ: “Nó trốn tôi đi tòng quân. Ngày ấy chiến tranh ác liệt, tôi cũng sợ mất con lắm, nhưng giữ con lại thì mất nước, nên tôi không ngăn cản”. Và rồi, nỗi sợ hãi lớn nhất của mẹ đã trở thành sự thật. Năm 1965, chiến sĩ Huỳnh Quang Thợ anh dũng hy sinh tại mảnh đất Núi Thành khi mới tròn 19 tuổi. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì người con trai út của mẹ sau đó cũng tiếp bước anh trai lên đường nhập ngũ, rồi trở về với cơ thể mang thương tật 3/4.

Hành Trình Tìm Con Chưa Đầy Trọn Ở Tuổi Bách Niên

Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mẹ Lang, nỗi nhớ thương chưa bao giờ dừng lại. Suốt hơn 60 năm qua, trên bàn thờ của liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ không có một tấm di ảnh, không một kỷ vật, chỉ có tấm bằng Tổ quốc ghi công. Gia đình đành lấy ngày 27/7 hằng năm làm ngày giỗ vọng cho anh.

Di nguyện lớn nhất và cũng là nỗi day dứt đau đáu suốt cuộc đời mẹ Lang là tìm thấy mộ phần của người con trai "da trắng, mắt tròn" để đưa anh về quê nhà yên nghỉ. Dù tuổi cao sức yếu, bước đi đã run rẩy, mẹ vẫn nhiều lần cùng người con út lặn lội khắp các nghĩa trang liệt sĩ, thắp hương lên từng tấm bia không tên để tìm con trong vô vọng. Sự kiên trì của mẹ, hy vọng của mẹ ở tuổi hơn 100 chính là minh chứng sống động nhất cho tình mẫu tử thiêng liêng và bất tử.

Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang chính là bức tượng đài sống về lòng yêu nước. Sự hy sinh của những người mẹ như mẹ Lang đã hòa vào xương máu của cha anh, dệt nên độc lập, tự do cho Tổ quốc ngày hôm nay. Thế hệ trẻ hôm nay và mai sau sẽ mãi mãi nghiêng mình kính cẩn trước những cống hiến vĩ đại của mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn