Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang
Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang vẫn còn khá minh mẫn. Trong căn nhà nhỏ ở phường Hội An Tây, thành phố Đà Nẵng, người mẹ già ngày ngày sống cùng ký ức chiến tranh và nỗi mong mỏi chưa bao giờ nguôi: được một lần đón hài cốt người con trai liệt sĩ trở về với gia đình. Hơn sáu mươi năm đã trôi qua kể từ ngày con hy sinh, nhưng với mẹ, cuộc chia ly ấy dường như vẫn chỉ mới hôm qua.
Mẹ Ngô Thị Lang là thân nhân của hai liệt sĩ và một thương binh. Chồng mẹ là liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi, hy sinh năm 1950 trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Mất chồng khi tuổi đời còn trẻ, mẹ vừa thay chồng nuôi ba người con khôn lớn, vừa âm thầm tham gia hoạt động cách mạng. Ngay dưới gian bếp của ngôi nhà nhỏ năm xưa là căn hầm bí mật, nơi mẹ nhiều lần che giấu cán bộ, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Năm 1963, người con gái đầu lên đường ra Bắc học tập, người con trai út rời quê lập nghiệp, chỉ còn người con trai thứ là Huỳnh Quang Thợ ở lại phụ giúp mẹ. Hai năm sau, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh lặng lẽ lên đường nhập ngũ. Đến năm 1965, anh anh dũng hy sinh tại chiến trường Núi Thành, Quảng Nam.
Ngày nhận giấy báo tử, người mẹ trẻ như chết lặng. Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, mẹ không cho phép mình gục ngã. Mẹ nuốt nước mắt vào trong, biến nỗi đau thành nghị lực để tiếp tục hoạt động cách mạng, tiếp tục cống hiến cho ngày đất nước thống nhất.
Điều khiến mẹ đau đáu nhất suốt hơn nửa thế kỷ qua là hài cốt của người con vẫn chưa được tìm thấy. Không có di hài để an táng, gia đình chỉ có thể lập một ngôi mộ gió làm nơi hương khói. Trên bàn thờ suốt nhiều năm cũng không có một tấm di ảnh hay kỷ vật nào của người con liệt sĩ, chỉ có làn khói hương và nỗi nhớ âm thầm của người mẹ.
Gia đình đã nhiều lần tìm kiếm thông tin về nơi an nghỉ của anh Huỳnh Quang Thợ. Có nguồn tin cho biết anh được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Tam Nghĩa, nhưng nơi đây vẫn còn rất nhiều phần mộ chưa xác định được danh tính. Mỗi lần đến nghĩa trang, mẹ lại lặng lẽ bước giữa những hàng bia vô danh, thắp nén hương rồi khẽ gọi tên con, mong một ngày phép màu sẽ đưa con trở về với quê hương.
Khi hành trình tìm kiếm vẫn chưa có kết quả, mẹ bất ngờ nhận được một món quà đặc biệt. Đó là hai bức chân dung phục dựng của liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi và liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ do anh Dương Cao Thành, một tình nguyện viên nhiều năm phục dựng ảnh liệt sĩ trên khắp cả nước, thực hiện.
Không còn bất kỳ tấm ảnh gốc nào, việc phục dựng chỉ dựa vào những ký ức ít ỏi của người thân. Từng đường nét khuôn mặt, ánh mắt, mái tóc đều được chỉnh sửa nhiều lần để tái hiện chân dung gần nhất với thực tế. Đó không chỉ là công việc của công nghệ mà còn là hành trình tri ân bằng cả tấm lòng đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Ngày hai bức chân dung được trao tận tay, người mẹ 105 tuổi lặng đi rất lâu. Đôi bàn tay gầy guộc run run vuốt nhẹ lên từng khuôn mặt trong ảnh như muốn chạm vào người chồng và người con đã xa cách hơn nửa thế kỷ. Sau bao năm chỉ biết nhớ về họ qua ký ức, đây là lần đầu tiên mẹ được nhìn lại gương mặt của những người thân yêu.
Món quà ấy mang đến niềm an ủi lớn lao, phần nào khỏa lấp khoảng trống mà chiến tranh để lại. Thế nhưng, đối với Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang, niềm hạnh phúc vẫn chưa trọn vẹn. Điều mẹ mong mỏi nhất vẫn là tìm được hài cốt người con trai liệt sĩ để đưa anh trở về an nghỉ trong vòng tay gia đình và quê hương.
Hơn sáu mươi năm chờ đợi là hơn sáu mươi năm của tình mẫu tử không bao giờ phai nhạt. Cuộc đời Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang là biểu tượng của sự hy sinh, lòng kiên trung và đức nhẫn nại phi thường của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Dẫu tuổi đã ngoài trăm, mẹ vẫn giữ trọn niềm tin và hy vọng rằng sẽ có một ngày người con năm xưa trở về với đất mẹ, để hành trình đợi chờ kéo dài hơn nửa thế kỷ cuối cùng cũng được khép lại.


