Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGÔ THỊ LANG

23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cuộc chiến tranh ác liệt... để con đi thì có thể mất con, giữ con lại thì mất nước. Năm 1963, tại phường Tân An, thành phố Hội An, một chàng thanh niên 17 tuổi Huỳnh Quang Thợ — con trai thứ của Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang — lặng lẽ trốn mẹ lên đường nhập ngũ. Khi ấy, chị gái anh ra Hà Nội học tập, cậu em út đi làm thuê, còn Thợ ở nhà phụ mẹ đồng áng. Một buổi cắp sách đến trường, một buổi lom khom ngoài ruộng. Ngày Thợ đi, mẹ không hề hay biết.Đến khi đơn vị báo tin, mẹ mới bàng hoàng thốt lên: “Thằng Thợ… nó trốn mẹ đi mất rồi.” Nhà nghèo, Thợ chẳng mang theo gì ngoài chiếc cặp cũ. Mẹ biết chiến tranh ác liệt, mẹ sợ lắm, nhưng mẹ không níu con. “Giữ con thì mất nước"- mẹ nói, rồi lặng kẽ giấu nỗi lo vào tim Từ ngày con đi,mọi tin tức đều bặt vô âm tín. Mẹ vẫn chờ, vẫn tin một ngày chiến tranh kết thúc, con sẽ trở về. Nhưng năm 1965, tin dữ ập đến: Huỳnh Quang Thợ hy sinh tại Núi Thành, Quảng Nam, khi mới 21 tuổi.Mãi đến năm 1978, gia đình mới nhận được giấy báo tử.Mẹ nge tin từ mấy người làng...mẹ không dám tin.Chiến tranh ác liệt, biết tìm con ở nơi mô... Ngày ngày mẹ chỉ biết hướng mắt về Núi Thành, nơi con mẹ ra đi mãi mãi. Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ nhiều lần lặn lội vào nghĩa trang Liệt sĩ Tam Nghĩa để tìm mộ con. Ở đó có biết bao ngôi mộ vô danh. Mỗi lần vào thăm, mẹ lại đi dọc từng hàng bia, khấn vái,thắp hương cho từng ngôi,chỉ mong một lần gọi đúng tên con. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, hành trình ấy vẫn chỉ là những bước chân trong vô vọng. Một đời,mẹ Ngô Thị Lang đã tiễn chồng,rồi tiễn con,để Tổ quốc được sống. Mẹ mất con trai khi anh còn ở tuổi đôi mươi, nhưng chưa một lần oán trách. Bởi với mẹ, tình yêu dành cho đất nước luôn rộngì hơn cả nỗi đau mất mát cho riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGÔ THỊ LANG | Câu chuyện thời hoa lửa