Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quờn (1895-1975)

Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quờn (1895-1975)

Đồng Nai25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên quê hương Long Thành - Nhơn Trạch, những ngày đầu Cách mạng tháng Tám 1945, phong trào cách mạng thật sôi nổi. Chính quyền nhân dân đầu tiên được

thành lập là niềm vui, tự hào của mọi người dân. Tưởng rằng đất nước sạch bóng thù, thế nhưng thực dân Pháp núp bóng đồng minh thực hiện dã tâm xâm lược nước ta lần thứ hai. Nhân dân Long Thành - Nhơn Trạch đứng lên sẵn sàng kháng chiến bảo vệ quê hương. Nhà nhà, người người khắp nơi góp công, góp của ủng hộ chính quyền cách mạng nuôi quân. Trước sức tiến công của kẻ thù, nhân dân thực hiện chính sách vườn không nhà trống, tiêu thổ kháng chiến.

Mẹ Ngô Thị Quờn ở làng quê còn nhiều cực nhọc, nghèo túng ấy đã góp công cho kháng chiến bằng cách hiến dâng đứa con trai duy nhất của mình cho cách mạng. Trước bao cảnh hy sinh mất mát vì sự tàn phá của kẻ thù, hẳn mẹ Quờn đã suy nghĩ nhiều về đứa con trai Bùi Văn An của mình. Đó là núm ruột duy nhất, niềm hy vọng của họ hàng, là nơi nương tựa của vợ chồng mẹ khi tuổi già xế bóng, là người nối dõi của họ Bùi nhà chồng. Nhưng đất nước đang kêu gọi mẹ vượt qua tất thảy ý nghĩ riêng tư, cùng dân làng tiễn đưa con mình tham gia kháng chiến.

Từ Phú Thạnh, Long Tân và các xã kế cận, bước chân anh Bùi Văn An rảo khắp để tuyên truyền cho cách mạng.

Cùng với phong trào quần chúng, lực lượng vũ trang và dân quân du kích phát triển mạnh. Nhiều trận đánh mưu trí, táo bạo gây cho địch bao nỗi kinh hoàng. Bởi vậy, địch cũng ra sức khủng bố, đàn áp phong trào cách mạng. Chúng tổ chức nhiều cuộc bố ráp, phục kích. Trong một lần cùng đồng đội vượt trở ngại từ xã Phú Thạnh đến xã Long Tân để làm nhiệm vụ tuyên truyền, anh An bị giặc Pháp phục kích và anh ngã xuống trên mảnh đất quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.

Lòng mẹ Quờn quặn đau. Con mất mà nghiệp nước nhà chưa xong. Nỗi kỳ vọng người con trai duy nhất sẽ là người thừa tự cho mẹ tiêu tan. Mẹ buồn, song mẹ tự hào, con trai đã đi theo chính nghĩa, theo cách mạng. Trên mảnh đất quê hương, máu con mẹ đã hòa vào thành khí thiêng của non nước này. Niềm tự hào về con là niềm an ủi mẹ đi suốt quãng đường đời còn lại cho đến khi mẹ ra đi mãi. Mẹ Quờn mất năm 1979 trong sự chăm sóc của xóm làng. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 438/KTCTN ngày24/4/1995. Mẹ và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba năm 2000

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn