Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quýt
Mỗi lần tìm hiểu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi luôn nghĩ rằng điều làm nên sự vĩ đại của các Mẹ không chỉ là những hy sinh trong chiến tranh mà còn là cách các Mẹ sống sau ngày đất nước hòa bình. Có những người mẹ, dù đã đi qua biết bao mất mát, vẫn tiếp tục cống hiến cho cộng đồng bằng những việc làm rất bình dị. Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quýt là một người như vậy.
Mẹ Ngô Thị Quýt sinh năm 1925 tại Thừa Thiên - Huế. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Mẹ sớm tham gia hoạt động cách mạng, trở thành cán bộ biệt động hoạt động tại Huế. Trong quá trình làm nhiệm vụ, Mẹ nhiều lần bị địch bắt, tra tấn và giam cầm. Có lần Mẹ bị đày ra nhà tù Côn Đảo, phải chịu nhiều đòn tra tấn dã man khiến sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Thế nhưng, Mẹ vẫn giữ trọn lòng trung thành với cách mạng và không khuất phục trước kẻ thù.
Chiến tranh cũng mang đến cho Mẹ những mất mát không gì bù đắp được. Chồng và người con trai của Mẹ đã anh dũng hy sinh trong kháng chiến. Nỗi đau ấy theo Mẹ suốt cuộc đời, nhưng chưa bao giờ khiến Mẹ bi quan hay oán trách. Mỗi lần đọc về cuộc đời của Mẹ, tôi đều nghĩ rằng chỉ những người có ý chí rất lớn mới có thể vượt qua những mất mát như vậy để tiếp tục sống có ích cho xã hội.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất không chỉ là những năm tháng Mẹ tham gia cách mạng mà còn là cuộc sống của Mẹ sau này. Khi tuổi đã ngoài chín mươi, sức khỏe không còn như trước, Mẹ vẫn ngồi bên chiếc máy may cũ để may chăn, may quần áo và đặc biệt là may hàng nghìn chiếc khẩu trang tặng người dân trong thời điểm dịch bệnh COVID-19 diễn biến phức tạp. Mẹ từng chia sẻ rất giản dị rằng mình chỉ muốn góp một phần nhỏ cho xã hội khi còn đủ sức khỏe. Chính suy nghĩ mộc mạc ấy lại khiến rất nhiều người xúc động.
Tôi nghĩ, điều đáng quý nhất ở Mẹ Ngô Thị Quýt là tinh thần cống hiến không bao giờ dừng lại. Thời chiến, Mẹ cống hiến bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh. Thời bình, Mẹ cống hiến bằng đôi bàn tay cần mẫn và tấm lòng nhân hậu. Dù ở hoàn cảnh nào, Mẹ cũng luôn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân. Đó là một phẩm chất rất đẹp mà không phải ai cũng có được.
Là đoàn viên thanh niên, tôi nhận thấy câu chuyện của Mẹ giúp mình hiểu rằng yêu nước không chỉ được thể hiện trong những thời khắc lớn lao. Đôi khi, yêu nước bắt đầu từ những việc làm rất bình thường như giúp đỡ người khó khăn, chia sẻ với cộng đồng hay tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện. Mỗi việc làm tốt đều góp phần lan tỏa những giá trị tích cực trong xã hội.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng có nhiều điều kiện để học tập, lao động và cống hiến. Vì vậy, mỗi người trẻ càng cần biết trân trọng những gì mình đang có. Sự hy sinh của các Mẹ Việt Nam Anh hùng đã đổi lấy nền hòa bình hôm nay, còn trách nhiệm của thế hệ trẻ là giữ gìn và phát triển những thành quả ấy bằng sự nỗ lực của chính mình.
Đọc về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quýt, tôi không chỉ cảm nhận được sự kiên cường của một người mẹ trong chiến tranh mà còn thấy được vẻ đẹp của lòng nhân ái trong cuộc sống đời thường. Hình ảnh Mẹ cặm cụi bên chiếc máy may ở tuổi gần trăm để góp chút sức cho cộng đồng đã trở thành một bài học giản dị nhưng rất sâu sắc. Đó cũng là điều tôi sẽ luôn ghi nhớ khi nghĩ về những người mẹ Việt Nam anh hùng.



