Cần Thơ18/12/2025Phạm Trần Trúc Thắm (Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trong suốt dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, hàng triệu tấm gương đã chiến đấu và kiến tạo nên những chiến công vang dội. Bên cạnh những cái tên được sử sách lưu danh, còn vô số hình ảnh đã mãi mãi trở thành những tượng đài vô danh. Sự khốc liệt của chiến tranh đã khiến nhiều con người ra đi trong dang dở, để lại thân xác hòa vào đất mẹ, nằm lại nơi xứ lạ hay ngay trên chính quê hương mình, âm thầm như chưa từng hiện diện. Dẫu không được nhắc đến bằng một danh xưng cụ thể, họ vẫn luôn sống trong một vị trí thiêng liêng nơi trái tim của mỗi người con đất Việt, đặc biệt không thể không nhắc đến trong lòng những người mẹ anh hùng – những người giữ lửa cho Tổ quốc. Mẹ không trực tiếp ra chiến trường cầm súng, mang bom để chiến đấu với kẻ thù, nhưng Mẹ luôn là điểm tựa vững chắc phía sau tiền tuyến. Mẹ sẵn sàng che chở, bảo vệ các con, giữ vững niềm tin cách mạng, nuôi dưỡng tinh thần yêu nước và thắp sáng ý chí đấu tranh cho độc lập dân tộc bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình. Nhắc đến Quảng Trị , mảnh đất anh hùng từng rung chuyển cả thế giới trong những năm tháng khốc liệt của năm 1972, người ta không chỉ nhớ đến bom đạn và chiến hào, mà còn nhớ đến những con người đã lặng lẽ đứng vững giữa bão lửa chiến tranh. Trong số đó, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Phước hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng,người mẹ đã lấy chính cuộc đời mình để gìn giữ niềm tin, nuôi dưỡng lòng yêu nước và đối mặt với mọi đau thương bằng một tinh thần bất khuất hiếm có.
Mẹ Nguyễn Thị Phước sinh năm 1927 ở thôn An Tiêm, xã Triều Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, mẹ có chồng là liệt sĩ Nguyễn Văn Tề, một chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật trong vùng kiểm soát của chế độ Mỹ ngụy, con trai của mẹ là Nguyễn Đình Chiến, dù thuộc diện ưu tiên miễn trừ vẫn viết đơn tình nguyện tham gia chiến đấu và đã anh dũng hi sinh vào tháng 6 năm 1972 tại mặt trận phía Nam. Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Phước là một chuỗi dài những hy sinh thầm lặng, không ồn ào, không phô trương ,trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn trút xuống quê hương không ngơi nghỉ, Mẹ đã chọn ở lại, bám đất, bám làng, bám lấy cách mạng như một lẽ sống không thể thay đổi. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Mẹ vẫn kiên cường đứng vững, lấy chính mái nhà, tấm lưng và trái tim của mình làm nơi che chở cho những người con của Tổ quốc. Sự hy sinh của Mẹ không chỉ nằm ở những hiểm nguy rình rập mỗi ngày, mà còn ở những mất mát riêng tư không gì có thể bù đắp. Mẹ đã nhiều lần tiễn những người thân yêu của mình ra đi trong khói lửa chiến tranh, để rồi chờ đợi trong mòn mỏi và lo âu giữa những tin tức mong manh. Mỗi lần tiễn biệt là một lần trái tim người mẹ như bị xé làm đôi, nhưng Mẹ chưa bao giờ để nỗi đau riêng khiến mình chùn bước. Trong sâu thẳm, Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của gia đình mình là một phần của sự hy sinh lớn lao hơn sự hy sinh vì độc lập, tự do của cả dân tộc. Có những đêm dài không tiếng súng, Mẹ lặng lẽ nén nước mắt vào lòng, để sáng hôm sau vẫn đủ mạnh mẽ tiếp tục công việc cách mạng. Mẹ hy sinh cả tuổi xuân, hạnh phúc đời thường và quyền được yếu đuối của một người phụ nữ. Mẹ chấp nhận sống trong lo âu triền miên, trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn, chỉ với một niềm tin đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình, những mất mát hôm nay sẽ nở hoa trong ngày mai độc lập. Mẹ Nguyễn Thị Phước vừa là người mẹ tảo tần nơi hậu phương, vừa là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các con và cho phong trào cách mạng tại địa phương. Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay được sống trong hòa bình, nhưng những mất mát mà mẹ Nguyễn Thị Phước gánh chịu thì không gì có thể bù đắp. Danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng mà Đảng và Nhà nước trao tặng cho mẹ không chỉ là sự ghi nhận những hy sinh to lớn, mà còn là sự tôn vinh đối với hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Phước trong “thời hoa lửa” là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của biết bao thế hệ cha anh, nhờ những người mẹ đã chấp nhận nỗi đau tột cùng để đất nước được trường tồn. Việc lưu giữ và tuyên truyền những câu chuyện lịch sử như thế không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về quá khứ, mà còn nuôi dưỡng lòng biết ơn, ý thức trách nhiệm trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. "Hoa lửa” năm xưa đã tắt, nhưng ánh sáng từ những tấm gương như Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Phước vẫn mãi soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau để chúng ta sống xứng đáng hơn với những hy sinh cao cả ấy. Thực hiện kế hoạch tổ chức các hoạt động tham gia lưu giữ và tuyên truyền các chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”.