MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THANH TÙNG
Mẹ Nguyễn Thanh Tùng (tên thật Nguyễn Thị Điểm), sinh năm 1929 tại Sài Gòn – Gia Định, trong một gia đình cách mạng có đến chín người con. Từ nhỏ, bà đã sớm tham gia hoạt động cách mạng: khi mới 10 tuổi, bà trở thành giao liên, sau đó làm trinh sát, đặc công trong lòng nội thành Sài Gòn. Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Mẹ Tùng hoạt động cực kỳ mưu trí và dũng cảm. Bà có nhiều bí danh — trong đó bà thích nhất là “Sóc nhỏ” — và thực hiện rất nhiều nhiệm vụ quan trọng: xây dựng cơ sở giao liên, nuôi giấu cán bộ, vận chuyển vũ khí, tham gia tuyên truyền kêu gọi binh lính địch đầu hàng. Đáng chú ý là trong trận bót Trần Văn Châu (1960), bà cùng tổ chỉ có 3 người đã dùng loa tuyên truyền, vận động 27 tên địch ra hàng, thu 25 khẩu súng — thể hiện sự mưu trí đặc biệt, không chỉ bằng súng đạn mà còn bằng khả năng chính trị-giao tiếp. Bà từng bị thương nhiều lần trong quá trình chiến đấu; theo ký ức, trên cơ thể Mẹ vẫn còn những mảnh đạn chiến tranh. Dù vậy, bà chưa bao giờ bị bắt và vẫn tiếp tục hoạt động nội thành, dẫn dắt lực lượng biệt động Sài Gòn-Gia Định, tham gia nhiều trận quan trọng cho đến ngày giải phóng. Sau ngày đất nước thống nhất (30/4/1975), Mẹ Tùng vẫn tiếp tục công tác cách mạng. Theo lời bà kể, đúng lúc kém 8 giờ sáng ngày 30/4, đơn vị bà đã cắm cờ Mặt trận lên trụ sở hành chính Quận 9; sau đó Mẹ cùng đồng đội chuyển quân vào nội thành, và vào khoảng 11h30 trưa thì bàn giao lại căn cứ cho bộ đội giải phóng. Bà được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1978, và danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 1994, như sự ghi nhận cao quý cho những hy sinh mất mát — trong gia đình bà có chồng và hai con trai đã hy sinh trong kháng chiến, nhiều người thân khác cũng mất mát lớn.



