Mẹ Việt Nam Anh hùng

.Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ba (1910 - 1978)

Đồng Nai24/06/2026Tỉnh đoàn Đồng Nai (Tỉnh đoàn Đồng Nai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Ba (1910 - 1978)

Má Nguyễn Thị Ba sinh năm 1910 ởxã Phú Hội, một xã anh hùng với nhiềuchiến tích anh hùng của huyện NhơnTrạch. Chồng má là ông Lê Văn Hai,người Long Tân, cách Phú Hội một cáicầu. Thuyền theo lái, gái theo chồng, cô gái Phú Hội đã vềquê chồng cho đến trọn cuộc đời...Hầu như cả cuộc đời má - sinh con đẻ cái, làm lụngvất cực nhọc, chiến đấu gian khổ, hy sinh cũng chỉvì hòa bình, độc lập, tự do... Thời kháng chiến chốngPháp, chồng và con trai lớn của má cùng tham gia chiếnđấu. Rồi sự mất mát đầu tiên đã xảy ra: người con traiđầu lòng của má anh Lê Văn Dũng đã ngã xuống vàokhoảng năm 1948-1949. Ẩn nhẫn, má tiếp tục nuôi cáccon kế tiếp lớn lên... Bốn người con của má trong thờikháng chiến chống Mỹ lần lượt thoát ly vào rừng làmcách mạng. Thằng Ba của má (anh Lê Văn Thanh) đi dukích xã vào thời điểm kế hoạch bình định của chế độ NgôĐình Diệm đang triển khai (năm 1962), dân bị dồn vàoấp chiến lược. Trong một lần đi công tác, anh trúng phụckích của địch, hy sinh để lại vợ và hai con thơ dại. Nỗiđau của má là mất con nhưng không được khóc. Xác connằm lại đâu đó ngay trong rừng Long Tân. Má chua xót vì“không vô thăm được để thắp cho nó nén nhang”.Năm 1971-1972, chiến tranh đã đến hồi leo thang ác liệtkhắp các chiến trường, địa bàn Nhơn Trạch cũng là mộtđiểm nóng của bom đạn Mỹ. Thằng Tám (Lê Văn Tiến) của má ở bộ đội 240 của tỉnh về hoạt động tại Phú Hộitrong cao trào chống địch lấn đất giành dân; còn Út Mười(Lê Văn Mười), trinh sát của bộ đội huyện lại về hoạt độngngay tại địa bàn xã Long Tân. Má nghe phong thanh tinhai người con về gần thì vừa mừng vừa lo. Mừng vì có thểmá sẽ được gặp con của má nay mai, nhưng lo vì lúc nàybọn giặc đánh rát quá, bom đạn có chừa ai. Thế rồi cái tinkhông bao giờ mong chờ ấy lại đến với má: Út Mười hysinh ngay trên mảnh đất Long Tân vào cái tuổi 16. Vẫnbiết con hy sinh vì nghiệp lớn, nhưng má không tránh đượcnỗi buồn. Hôm ra đồn lính xin nhận xác con về chôn, mácố nén chặt niềm đau riêng để nước mắt chảy ngược vào.Má tự dặn mình không được khóc, không được tỏ ra mềmyếu trước bọn lính. Thế nhưng khi đêm về, má sống trọnvới nỗi đau của sự mất mát chẳng thể nào bù đắp được này.Vết thương lòng của má chưa kịp lành miệng, nỗi buồnchưa kịp nguôi ngoai, má lại nhận được tin thằng Tám (LêVăn Tiến) hy sinh ở Phú Hội, quê của má và được bà conở đó chôn cất. Tám Tiến ngã xuống trên đất quê ngoại khituổi đời vừa mới 25, để lại người mẹ già hơn 60 tuổi và vợcùng con gái còn thơ dại.Cả đời của má tất tả với miếng cơm manh áo, gánh chịubiết bao sự âu lo của người mẹ trong thời chiến dưới mưabom, đạn dội; sự mất mát dần những núm ruột dứt ra đãlàm má khô cạn nước mắt.Ngày hòa bình đến, anh Lê Văn Phong, người con traithứ sáu của má trở về. Cùng với vài người con trai, congái còn sót lại sau cuộc chiến, má trở về mảnh đất cũ dựngtạm lại mái nhà để ở, có chỗ để đặt bàn thờ thờ chồng, thờcon... Má sống với con cháu được 3 năm sau ngày hòa bình rồi mất (năm 1978) ở tuổi 68.Ghi nhận những công lao to lớn của má trong sự nghiệpcách mạng, giải phóng dân tộc, má được Nhà nước truytặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết địnhsố 394/KTCTN ngày 17/12/1994.Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chươngĐộc lập hạng Ba năm 2000.vả

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn