MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ BÀU
Mẹ Nguyễn Thị Bàu, sinh năm 1920, quê quán xã Gio Linh, là một người mẹ đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và mất mát. Cuộc đời mẹ gắn với một giai đoạn lịch sử mà biết bao gia đình trên quê hương Quảng Trị phải chịu cảnh chia ly, khi những người thân yêu lần lượt lên đường chiến đấu và nhiều người đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương Gio Linh, mẹ Nguyễn Thị Bàu sớm gắn bó với cuộc sống lao động bình dị của người phụ nữ nông thôn. Mẹ lập gia đình, xây dựng mái ấm và mong ước một cuộc sống yên bình bên chồng, bên các con. Thế nhưng chiến tranh đã khiến ước mong giản dị ấy trở nên xa vời.
Người chồng của mẹ là liệt sĩ Trần Cảnh Lãng đã lên đường tham gia kháng chiến và hy sinh ngày 03 tháng 6 năm 1969. Ngày nhận tin chồng hy sinh có lẽ là một trong những ngày đau đớn nhất trong cuộc đời mẹ. Người cùng mẹ vun vén gia đình, cùng mẹ nuôi dạy các con nay đã mãi mãi không trở về.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì mẹ lại phải đối mặt với những mất mát lớn lao khác. Người con của mẹ là liệt sĩ Trần Cảnh Chương hy sinh ngày 10 tháng 4 năm 1968. Một người con trai ra đi khi tuổi đời còn trẻ, để lại phía sau người mẹ và gia đình những nỗi nhớ thương khôn nguôi.
Rồi đến ngày 15 tháng 12 năm 1969, người con gái của mẹ là liệt sĩ Trần Thị Sửu cũng hy sinh.
Chồng và hai người con lần lượt ra đi trong những năm tháng chiến tranh. Ba người thân yêu nhất của mẹ đã gửi lại tuổi xuân cho quê hương, đất nước. Với một người mẹ, đó là mất mát không gì có thể bù đắp. Mái nhà từng có tiếng nói cười của gia đình nay thiếu vắng những người thân yêu. Những ngày tháng sau đó có lẽ là những ngày dài của nỗi nhớ và sự chờ đợi trong lòng mẹ.
Nhưng trong nỗi đau ấy vẫn sáng lên phẩm chất kiên cường của người mẹ Việt Nam. Mẹ Nguyễn Thị Bàu đã chịu đựng mất mát bằng nghị lực của một người phụ nữ Quảng Trị. Mẹ không chỉ là người vợ mất chồng, người mẹ mất con, mà còn là một người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất của mình cho sự nghiệp đấu tranh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Những người như mẹ chính là hậu phương lớn của cuộc kháng chiến. Họ âm thầm chăm lo gia đình, chịu đựng thiếu thốn, động viên chồng con lên đường và chấp nhận những tháng ngày dài sống trong thấp thỏm, chờ mong. Khi chiến tranh cướp đi người thân, họ lại phải tự mình vượt qua nỗi đau để tiếp tục cuộc sống.
Ngày 24 tháng 4 năm 1995, mẹ Nguyễn Thị Bàu được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây là sự ghi nhận cao quý đối với những hy sinh to lớn của mẹ và gia đình đối với Tổ quốc.
Đến ngày 20 tháng 01 năm 2011, mẹ được tặng Huân chương Độc lập, tiếp tục khẳng định sự tri ân của Đảng, Nhà nước đối với những đóng góp và mất mát của gia đình mẹ trong các cuộc kháng chiến.
Thời gian đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Quê hương Gio Linh hôm nay đã hồi sinh trên những vùng đất từng chịu nhiều bom đạn. Những con đường mới nối dài, những ngôi nhà mới mọc lên, trẻ em được đến trường trong cuộc sống bình yên. Nhưng để có được cuộc sống ấy, biết bao gia đình đã phải chịu những mất mát lớn lao.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Bàu là một câu chuyện như thế.
Mẹ đã mất chồng, mất hai người con – ba người thân yêu nhất lần lượt hy sinh vì Tổ quốc. Nỗi đau ấy không thể đo đếm, nhưng sự hy sinh của mẹ và gia đình đã góp phần làm nên giá trị của hòa bình hôm nay.
Mỗi khi nhắc đến mẹ Nguyễn Thị Bàu, thế hệ hôm nay không chỉ tưởng nhớ một người mẹ đã chịu nhiều mất mát, mà còn tưởng nhớ liệt sĩ Trần Cảnh Lãng, liệt sĩ Trần Cảnh Chương và liệt sĩ Trần Thị Sửu – những người con của quê hương đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.
Tên tuổi của mẹ và những người thân đã hy sinh sẽ mãi là một phần trong lịch sử Gio Linh, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và có trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



