Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cầm (1)

Ngày 16 tháng 12 năm 2014, Chủ tịch Nước đã ký Quyết định số 3345/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu cao quý cho Mẹ là“ Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.

Vĩnh Long23/02/2026Thành Sự (Xã đoàn Chợ Lách)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến thăm Mẹ vào buổi sáng với tiết trời se lạnh trong những ngày đầu xuân mới Ất Mùi 2015, trong căn nhà tình nghĩa ấm áp của Mẹ được sắp xếp một cách gọn gàng ngăn nắp. Trên bàn thờ những nén hương thơm nghi ngút khói, một bình hoa tươi với những cách mai vàng rực rỡ, một đĩa trái cây truyền thống ngũ quả, một bình trà nóng bên đĩa mức chuối do chính tay Mẹ xào, làm tăng thêm vẻ ấm cúng của ngày Tết.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, có truyền thống cách mạng, cũng như bao người phụ nữ khác mẹ Nguyễn Thị Cầm sinh năm 1929 ở ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung B, lớn lên được cha mẹ định

chuyện hôn nhân cùng ông Nguyễn Văn Phán sinh năm 1927 ở cùng ấp, sinh được bốn người con. Nhưng chẳng may người con thứ ba và thứ năm bị bệnh chết từ nhỏ, Mẹ còn lại hai người con trai.

Những năm chiến tranh khốc liệt, biết bao thanh niên trong ấp đã ra chiến trường chiến đấu hy sinh, có những người tuổi chưa tròn đôi mươi, có người cái tên đồng đội chưa kịp nhớ. Từ đó ông Nguyễn Văn Phán động viên an ủi Mẹ ở nhà nuôi dạy hai con còn nhỏ dại, năm 1950 ông tham gia vào lực lượng du kích xã cùng anh em đánh giặc, trong những lần ra trận Ông đã mưu trí, dũng cảm góp phần cùng lực lượng du kích ta chặn đánh nhiều đợt hành quân của địch, đánh phá nhiều đồn bót trong và ngoài xã, đồng thời còn làm tốt công tác vận động gia đình người thân của bọn lính quay về và giao nộp vũ khí cho bộ đội. Năm 1960, chồng Mẹ bị lính phục kích bắt, chúng dùng mọi cực hình tra khảo rồi dụ dỗ ông khai và chỉ điểm Việt Cộng nhưng Ông vẫn giữ khí tiết kiên trung của người cách mạng, nhất quyết không khai, cuối cùng bọn lính bắn ông hy sinh vào ngày 5 tháng 5 năm 1960. Nghe tin chồng hy sinh, lòng Mẹ vô cùng đau đớn đó cũng là vết thương lòng không bao giờ lành của những người phụ nữ suốt cả đời. Nhưng người chồng của Mẹ ra đi vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng đất nước đem lại cuộc sống yên vui hạnh phúc cho mọi người là niềm vui, niềm an ủi của Mẹ. Từ đó, Mẹ cố nén đau thương nuôi dưỡng hai con trả thù cha. Người con trai lớn của Mẹ là anh Nguyễn Văn Hai sinh năm 1947 lớn lên được sự giáo dục của gia đình, được học ở trường học cách mạng và anh luôn ôm trong lòng nỗi thù cha bị giặc bắn chết, năm 1968 anh quyết định từ giã Mẹ tham gia vào lực lượng du kích, anh được giao nhiệm vụ là ấp đội trưởng ấp Sùng Tân, xã Hưng Khánh Trung. Ngày 16 tháng 6 năm 1970, bọn lính sư đoàn 7 càn ở ấp Sùng Tần, đơn vị đánh trả, anh chẳng may bị trúng đạn gãy chân, do bị địch bao vây nên anh không được cứu chữa, vết thương máu ra nhiều anh đã anh dũng cảm hy sinh. Giọt nước mắt khóc chồng trên mi mắt Mẹ chưa khô, lại thêm một lần khóc tiễn cho ra đi không bao giờ trở lại, đây là nỗi đau không gì bù đắp được cho Mẹ. Nhưng trong chiến tranh Mẹ cố nuốt hết đau thương vào lòng mà Mẹ tiếp tục tham gia vào sự nghiệp giải phóng dân tộc như Mẹ tham gia vào Hội phụ nữ hoạt động liên xã Vĩnh Thành và Hưng Khánh Trung, tham gia xuống đường đấu tranh ở Chi khu Đôn Nhơn, huyện Mỏ Cày Nam; có lần đi đến Thị Xã Bến Tre; tham gia vào Hội mẹ nuôi quân. Trong quá trình tham gia xuống đường đấu tranh, Mẹ đã hai lần bị địch bắt, dù bị đánh đập tra trấn vô cùng đau đớn nhưng Mẹ nhất định không khai. Cuối cùng bọn địch cũng phải thả Mẹ về với gia đình.

Sau khi hòa bình lập lại vào ngày 14 tháng 01 năm 1985, Mẹ vinh dự được Chủ tịch Nước tặng bằng khen với thành tích: Góp công sức vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cầm (1) | Câu chuyện thời hoa lửa