Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cảnh – Người mẹ của những hy sinh thầm lặng
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cảnh – Người mẹ của những hy sinh thầm lặng
Kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7) là dịp để chúng ta nghĩ về công lao của các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng với lòng kính trọng và tri ân sâu sắc. Thời gian trôi qua, vết thương trên thịt da tuy đã lành theo năm tháng nhưng vết thương lòng của các Mẹ vẫn còn đó trong ký ức. Nỗi nhớ về chồng, về các con trong lòng các Mẹ vẫn chưa hề nguôi ngoai. Mỗi câu chuyện của các Mẹ là một bài học về tình mẫu tử và sự hy sinh lớn lao vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Chấp nhận để con đi vì nước
Ngồi đong đưa trên chiếc võng trước nhà, Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cảnh (92 tuổi, ấp 3, xã Bình Chánh) kể vanh vách về câu chuyện đi chiến đấu của chồng và con năm xưa. Mẹ kể: “Hồi còn thời đi học, nó (con trai Mẹ) bị giặc bắt vì là con của Việt cộng. Được thả, từ bót Hàng Keo nó bắt xe đò chạy thẳng về căn cứ kháng chiến chung với ba nó luôn”.
Mẹ kể tiếp: “Biểu nó về kiếm công ăn việc làm cho mà nó không chịu. Nó nói “giặc đánh ầm ầm vầy mà má biểu con đi làm thợ, đi tu sao được má?” Nói rồi, nó đi một mạch cho tới lúc chết. Thôi, âu cũng là duyên số. Mẹ chấp nhận. Nó đi đây là vì nước”.
Trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược, chồng Mẹ Cảnh là liệt sĩ Phạm Văn Tốt tham gia kháng chiến từ năm 1963 làm cán bộ an ninh huyện Bình Tân. Năm 1968, trong lần đi học Nghị quyết, chồng Mẹ đạp phải lựu đạn do địch gài và bị địch đánh điểm ngay tại bệnh viện rồi hy sinh. Riêng liệt sĩ Phạm Văn Xuân (con trai Mẹ Cảnh, sinh năm 1950) tham gia kháng chiến chống Mỹ từ 1965 làm Tiểu đội trưởng Công an vũ trang Bình Tân. Trong trận Tổng tiến công xuân Mậu Thân vào đô thị năm 1968, liệt sĩ Phạm Văn Xuân tham gia tiến công và hy sinh (mất xác).
Mẹ Nguyễn Thị Cảnh có tổng cộng 7 người con (1 liệt sĩ). Hiện Mẹ đang sống cùng hai con gái và sống bằng tiền trợ cấp hàng tháng theo diện người có công.
Từ lúc chồng, con đi kháng chiến và hy sinh, Mẹ Cảnh gồng gánh một mình lo kinh tế cho gia đình, nuôi các con còn lại ăn học thành tài. Các con của Mẹ có người làm bác sĩ, người làm giáo viên và công tác tại cơ quan Nhà nước.
Năm nay dù ngoài 90 tuổi nhưng Mẹ vẫn có thể một mình nấu cơm, nhờ người đi chợ hoặc cầm chổi quét “nơi an nghỉ cuối cùng” cho mình. Giọng Mẹ vẫn lạc quan: “Thời bây giờ tốt nhiều lắm rồi. Dân đã được ăn sung mặc sướng, làm ăn có tiền hơn trước. Riêng Mẹ, mất một người con nhưng Mẹ lại có thêm nhiều đứa khác. Ở đây, các em các cháu quý Mẹ lắm!”.



