Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Chói

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Chói

Phú Thọ17/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị sinh năm 1913, mất năm 1987 tại ấp Hoà Lộc xã Vĩnh Hòa. Mẹ được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ lập gia đình hai lần. Lần thứ nhất Mẹ sinh được ba người con: hai trai, một gái. Chồng Mẹ bị bệnh mất khi Mẹ còn rất trẻ. Mẹ tái giá với ông Trần Văn Khai thường gọi là ông Ba Dài cùng ở ấp Hòa Lộc xã Vĩnh Hòa. Ông Ba, chồng Mẹ là một người hiền lành tốt bụng, giác ngộ cách mạng. Ông từng tham gia công tác ở địa phương trong những năm chống Pháp và phong trào Đồng Khởi năm 1960. Lần lập gia đình thứ hai, Mẹ sinh được bảy người con: năm trai, hai gái. Nhà nghèo,

con đông nhưng Mẹ đã tảo tần nuôi nấng mười người con đến tuổi trưởng thành. Với truyền thống yêu nước của gia đình, tất cả các con trai của Mẹ đều tham gia cách mạng.

Mẹ chịu đựng và vượt qua tất cả để chăm sóc gia đình. Chiến tranh ngày càng ác liệt, cuộc sống ở vùng giải phóng vô cùng khó khăn nhưng Mẹ đều lo chu đáo cho chồng cho con. Mẹ gạt nước mắt lần lượt tiễn con lên đường diệt giặc. Cuộc kháng chiến chống Mỹ vô cùng gian khổ. Cũng như nhiều nơi khác, ấp Hòa Lộc bị địch đóng đồn bót nhiều lần và gia đình mẹ luôn bị giặc bắt bớ, tra khảo, uy hiếp tinh thần mỗi khi chúng phát hiện có lực lượng của ta về. Dù trong hoàn cảnh nào Mẹ cũng vững vàng chịu đựng, động viên con dâu mình vững tin vào ngày chiến thắng. Nhưng để có được ngày ấy, cũng như bao gia đình khác, gia đình Mẹ phải chịu một sự hy sinh mất mát không gì bù đắp nổi.

Anh Nguyễn Văn Mừng, con trai lớn của Mẹ tham gia du kích và đã anh dũng hy sinh trong trận tấn công vào đồn Tân Thanh. Anh trai kế là thương binh, hiện sống tại Hòa Lộc, Vĩnh Hòa. Anh thứ tư Trần Phước Lợi chiến đấu ở Tiểu đoàn 560, cũng là thương binh.

Anh Trần Văn Mỹ tiểu đoàn phó bị thương đang nằm viện, giặc càn, anh cùng đồng đội chiến đấu đến lúc hy sinh (1972), hiện chưa tìm được mộ. Trước những đau thương mất mát đó, Mẹ âm thầm chịu đựng vượt bởi Mẹ hiểu, Mẹ chính là chỗ dựa cho các con dâu mình. Dù đêm đêm bị gom vào đồn bót của giặc nhưng lồng Mẹ luôn hướng về lý tưởng mà các con của Mẹ đã chọn. Dù phải chịu sự kiểm soát gắt gao của giặc nhưng nhiều lần Mẹ đã mưu trí, dũng cảm vượt qua để thăm nom các con và tìm cách liên lạc với tổ chức ở địa phương. Bọn giặc biết điều đó nhưng dù có tra trấn cũng không thể khuất phục được Mẹ.

Nhưng đâu chỉ có thể, ngày 23.2.1975, Ông Ba chồng Mẹ làm cỏ vườn trúng phải đầu đạn M79 nổ chết. Mất chồng, mất con, chiến tranh vẫn còn ác liệt, một lần nữa Mẹ chịu đựng và vượt qua. Nửa tháng sau, 08.3.1975 anh Trần Văn Tới con trai Mẹ là Xã đội phó đã anh dũng hy sinh trong chuyến công tác khảo sát địa hình chuẩn bị chiến dịch giải phóng xã nhà.

Tối 7.3.1975, anh cùng đồng đội nắm tình hình vướng phải “mìn” của giặc, anh bị thương ở đùi. Giặc bao vây, đồng đội không thể chuyển anh đi được. Anh cố tìm cách thoát khỏi vòng vây giặc nhưng vết thương quá nặng, giặc bủa vây tứ phía, anh nằm lại qua đêm. Sáng hôm sau giặc phát hiện, bắn chết anh và thả xác trôi sông Vĩnh Hòa. Đến ngày giải phóng đồng đội anh đã tìm lại được khẩu M79 còn nguyên vẹn mà anh đã cất giấu trước lúc hy sinh. Nhận được tin con hy sinh, Mẹ chỉ kêu lên một tiếng rồi ngất đi. Từ đó Mẹ già yếu hẳn đi, nhưng niềm tin mãnh liệt của Mẹ được toại nguyện, ngày 30.4.1975 đến đã an ủi Mẹ rất nhiều. Ngoài hai anh là thương binh các anh Trần Văn Mười và anh Ut Hoàng xin chuyển về công tác ở địa phương để góp phần chăm sóc Mẹ.

Những năm đầu giải phóng, cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng tuổi già của Mẹ được khuây khỏa thảnh thơi trong sự chăm sóc của các con, các cháu.

Ngày 23.10.1987, Mẹ qua đời sau cơn bệnh nặng. Mười năm sau, ngày 24.4.1996, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.

Hàng năm, nhân dịp lễ, Tết đến viếng Mẹ, nhìn gương mặt dịu hiền phúc hậu trong ảnh Mẹ trên bàn thờ, có ai ngờ Mẹ chịu đựng những hy sinh mất mát đến thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn