Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cơ: Ý Chí Sắt Đá Giữa Tọa Độ Lửa Thị Trấn Đô Lương

Gia Lai16/05/2026ĐÀO THỊ ÁNH TUYÊT (ĐOÀN PHƯỜNG BỒNG SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thị trấn Đô Lương, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là trung tâm đầu mối giao thông hạt nhân của vùng đất lửa xứ Nghệ. Nơi đây tập trung các tổng kho trung trung chuyển quân lương, vũ khí và là ngã ba chiến lược dẫn ra tiền tuyến lớn miền Nam. Chính vì vị trí trọng yếu này, thị trấn Đô Lương ngày đêm phải gánh chịu những trận oanh tạc dữ dội, điên cuồng từ máy bay Mỹ. Giữa làn khói bom khét lẹt và tiếng gầm rú phá toạc bầu trời ấy, ngôi nhà của mẹ Nguyễn Thị Cơ (sinh năm 1903) đã đứng vững như một biểu tượng của tình mẫu tử vĩ đại và lòng kiên trung bất khuất.

Vào những năm tháng cao điểm của thập niên 1960, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, mẹ Nguyễn Thị Cơ đã bước vào tuổi lục tuần. Gánh vác trên vai biết bao lo toan gian khó của cuộc sống đời thường giữa thời chiến, mẹ vẫn ngày đêm hướng trọn con tim về sự nghiệp chung của đất nước. Dù không theo một tôn giáo nào, người mẹ Kinh bình dị ấy lại có một đức tin vô cùng thiêng liêng và sắt đá: độc lập, tự do của dân tộc và sự bình an của những người lính trẻ. Không quản ngại hiểm nguy rình rập dưới tầm bom bão đạn, mẹ âm thầm bám trụ quê hương, tăng gia sản xuất, chắt chiu từng gùi khoai, hạt gạo để phục vụ tiền tuyến và mưu trí nuôi giấu cán bộ nằm vùng dưới vỏ bọc kiên cố của lòng dân.Bếp lửa trong căn nhà nhỏ của mẹ Nguyễn Thị Cơ chưa từng tắt trong những đêm đông xứ Nghệ rét buốt thấu xương. Dưới ánh đèn dầu tù mù được ngụy trang kín đáo, mẹ tất bật nấu từng bát nước chè xanh ấm nồng, tự tay khâu vá lại những chiếc áo chiến sĩ sờn vai, rách chỉ cho các đơn vị bộ đội chủ lực, lực lượng thanh niên xung phong hành quân qua địa bàn. Đôi bàn tay gầy guộc hằn sâu vết chai sạn của mẹ ân cần chăm sóc từng người lính xa nhà bằng tình yêu thương vô bờ bến, mang lại hơi ấm gia đình thiêng liêng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi tiếng còi báo động vừa dứt, mẹ lại cùng lực lượng dân quân tự vệ địa phương băng ra trận tuyến, tay cuốc tay xẻng san lấp hố bom, giải phóng mặt đường để thông suốt cho những chuyến xe chở vũ khí tiến vào miền Nam.Sự hy sinh lớn lao nhất và cũng là nỗi đau thắt quặn ruột gan của mẹ là khi những người con thân yêu – niềm tự hào và lẽ sống duy nhất của đời mẹ – lần lượt nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường tòng quân và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Nhận tấm giấy báo tử giữa lúc tiếng bom đạn vẫn chát chúa bên tai, người mẹ đất thị trấn Đô Lương ấy tưởng chừng như ngã quỵ trước bi kịch quá lớn. Nhưng giặc Mỹ có thể dùng bom đạn cướp đi khúc ruột của mẹ, chứ không thể khuất phục được ý chí kiên trung của mẹ. Mẹ Nguyễn Thị Cơ nuốt ngược dòng nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động cách mạng, giữ vững tinh thần thép bám làng bám đất để tiếp tục cống hiến trọn vẹn cho ngày non sông hoàn toàn thu về một mối.Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, mẹ Nguyễn Thị Cơ nay đã về với thế giới người hiền, đoàn tụ cùng các con thân yêu nơi chín suối. Thông tin lịch sử về sự hy sinh của gia đình mẹ được trân trọng lưu trữ trong danh sách của Bộ Quốc phòng Việt Nam. Tấm bằng danh hiệu vinh dự Nhà nước Mẹ Việt Nam Anh hùng được truy tặng chính là sự tri ân sâu sắc, khắc ghi vĩnh viễn tấm lòng kiên trung của mẹ vào dáng hình đất nước, để tên tuổi mẹ mãi tỏa sáng cùng thời hoa lửa anh hùng của quê hương Đô Lương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn