MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CƯỠNG
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cưỡng , sinh năm 1912 tại ấp Rạch Gốc, bà có một người con là Liệt sĩ. Ngôi nhà nhỏ bên bờ sông năm ấy chỉ còn lại một mình mẹ Ba. Mái tóc mẹ đã bạc trắng theo năm tháng, lưng còng xuống vì những mùa nắng gió và vì nỗi đau không lời.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cưỡng , sinh năm 1912 tại ấp Rạch Gốc, bà có một người con là Liệt sĩ.
Ngôi nhà nhỏ bên bờ sông năm ấy chỉ còn lại một mình mẹ Ba. Mái tóc mẹ đã bạc trắng theo năm tháng, lưng còng xuống vì những mùa nắng gió và vì nỗi đau không lời.
Mẹ có một người con trai. Ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, người con trai của mẹ khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Mỗi lần tiễn con đi, mẹ chỉ lặng lẽ vá lại manh áo, gói thêm nắm cơm khô và dặn:
“Các con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ lòng.”
Nhiều năm sau, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Ngày nhận danh hiệu, mẹ chỉ nói một câu giản dị: “Mẹ không cần vinh danh. Chỉ mong đất nước này không còn chiến tranh để không người mẹ nào phải tiễn con đi như mẹ nữa.”
Mẹ Ba ra đi trong yên bình. Ngôi nhà nhỏ bên bờ sông giờ đã trở thành nơi người dân thường ghé thăm, thắp nén nhang tưởng nhớ. Câu chuyện của mẹ không chỉ là nỗi đau, mà còn là biểu tượng bất diệt của tình mẹ, lòng hy sinh và tình yêu Tổ quốc.



