Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đính
Quê quán của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đính là xã Thạnh Hội, TX.Tân Uyên, tỉnh Quảng Nam
Thuở trước, vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó, vợ chồng mẹ phải đi cấy thuê, đập lúa mướn để kiếm sống và nuôi các con khôn lớn. Đến năm 1962, trước cảnh cuộc sống cơ cực lại thêm bom đạn chiến tranh dày xéo quê hương, chồng mẹ là ông Nguyễn Văn Chiến (sinh năm 1937) đã tình nguyện gia nhập quân giải phóng, theo bộ đội lên Chiến khu Đ chiến đấu. Trải qua quá trình học tập và rèn luyện trong chiến đấu, với tinh thần dũng cảm, mưu trí, ông Chiến được tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ xã Thạnh Phước và được Nhà nước khen tặng Huân chương Quyết thắng hạng Nhất. Ngày 29/11/1967, trong lúc đang vận động nhân dân Tân Lương (khu vực gần cầu Bà Kiên) quyên góp thuốc men, lương thực tiếp tế cho bộ đội đón Tết trong rừng, ông Chiến bị địch phát hiện. Chúng huy động xe tăng càn quét trên bộ, tàu chiến bao vây dưới sông. Trước tình thế hiểm nghèo, ông cùng sáu đồng đội đã quyết định cho nổ mìn, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, quyết không khuất phục trước kẻ thù.
Hay tin chồng hy sinh, mẹ Đính đau đớn tột cùng nhưng vẫn nén chặt nỗi đau, tự tay chôn cất chồng tại miễu Tân Lương rồi tiếp tục âm thầm làm công tác tiếp tế cho bộ đội. Dù cuộc sống còn vô cùng thiếu thốn, mẹ luôn dành trọn tình thương cho chiến sĩ; mỗi lần có bộ đội về làng, mẹ cùng bà con nấu cơm, góp gạo, quần áo, thuốc men, chia sẻ tất cả những gì mình có. Sau ngày đất nước giải phóng, tiếp nối truyền thống của cha, người con trai thứ ba của mẹ là Nguyễn Văn Thu (sinh năm 1960) lên đường sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế khi mới 17–18 tuổi. Mang trong mình dòng máu cách mạng, anh Thu chiến đấu gan dạ, lập nhiều chiến công, được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến công hạng Ba và được tín nhiệm giữ chức Tiểu đội trưởng. Trong một trận chiến ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh trên đất bạn Campuchia, thi hài được đồng đội đưa về an táng tại Nghĩa trang Lộc Tấn (Tây Ninh). Tin con hy sinh thêm một lần nữa khiến trái tim mẹ quặn thắt, nhưng trong nỗi đau ấy vẫn ánh lên niềm tự hào vì con đã sống trọn vẹn với lý tưởng và hy sinh vì Tổ quốc.
Chiến tranh mang đến quá nhiều mất mát, nỗi đau không còn được gặp lại chồng con là nỗi đau không gì bù đắp nổi, nhưng những hy sinh ấy không khuất phục được bản chất kiên cường của mẹ. Mẹ biến đau thương thành nghị lực, cần cù lao động, nuôi dạy con cháu trưởng thành, tiếp nối truyền thống gia đình, noi gương cha anh bảo vệ non sông đất nước. Ghi nhận những cống hiến và mất mát to lớn ấy, Nhà nước đã trao tặng mẹ Bảng Gia đình vẻ vang chống Mỹ cứu nước; bản thân mẹ là tấm gương tiêu biểu trong phong trào “Ông bà, cha mẹ mẫu mực”. Đặc biệt, khi được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng, mẹ vô cùng xúc động và chia sẻ rằng niềm vui ấy không phải dành riêng cho mình, mà là niềm tự hào thiêng liêng vì chồng và con mẹ đã sống có lý tưởng, sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho quê hương, đất nước.



