Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đỉnh: Ngọn Đăng Sáng Mãi Trên Đất Lửa Hòa Sơn
Xã Hòa Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là mảnh đất cửa ngõ anh hùng. Nơi đây từng là trọng điểm đánh phá khốc liệt, hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn của kẻ thù nhằm chặt đứt tuyến giao thông chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Giữa một thời hoa lửa đạn bom cày xới ấy, ngôi nhà của mẹ Nguyễn Thị Đỉnh (sinh năm 1915) đã trở thành bến đỗ bình yên, che chở cho biết bao thế hệ chiến sĩ và dân công hỏa tuyến bám trụ kiên cường.
Vào những năm thập niên 1960, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn cam go và ác liệt nhất, Hòa Sơn ngày đêm rung chuyển bởi tiếng gầm rú của máy bay địch. Dù không theo một tôn giáo nào, người mẹ Kinh bình dị ấy lại mang trong mình một đức tin sắt đá: độc lập, tự do của dân tộc và sự bình an của những người lính trẻ. Ở tuổi trung niên bước sang xế chiều, dáng người nhỏ nhắn hằn sâu sương gió, mẹ Nguyễn Thị Đỉnh vẫn không quản nguy hiểm, ngày đêm tăng gia sản xuất, chắt chiu từng hạt gạo, củ sắn để nuôi giấu cán bộ nằm vùng và tiếp sức cho bộ đội.Bếp lửa trong căn nhà nhỏ của mẹ Nguyễn Thị Đỉnh chưa từng tắt trong những đêm đông xứ Nghệ rét buốt thấu xương. Dưới ánh đèn dầu tù mù ngụy trang kín đáo, mẹ tất bật nấu từng bát nước chè xanh ấm nồng, tự tay khâu vá lại những chiếc áo chiến sĩ sờn vai, rách chỉ. Đôi bàn tay gầy guộc hằn sâu vết chai sạn của mẹ ân cần chăm sóc từng người lính như chính khúc ruột của mình, mang lại hơi ấm gia đình thiêng liêng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi tiếng bom tọa độ vừa dứt, mẹ lại cùng dân làng băng ra trận địa, tay cuốc tay xẻng san lấp hố bom, mở đường cho những chuyến xe chở vũ khí tiến vào Nam.Sự hy sinh lớn lao nhất và cũng là nỗi đau thắt quặn ruột gan của mẹ là khi những người con thân yêu – niềm tự hào và lẽ sống của cuộc đời mẹ – lần lượt lên đường tòng quân và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Nhận tấm giấy báo tử giữa lúc tiếng bom vẫn chát chúa bên tai, người mẹ đất Hòa Sơn ấy tưởng chừng như ngã quỵ trước nỗi đau quá lớn. Nhưng giặc Mỹ có thể cướp đi những người con của mẹ, chứ không thể khuất phục được ý chí kiên trung của mẹ. Mẹ Nguyễn Thị Đỉnh nuốt ngược dòng nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động, tiếp tục bám làng bám đất, chiến đấu và cống hiến cho đến ngày non sông hoàn toàn thu về một mối.Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, mẹ Nguyễn Thị Đỉnh nay đã về với thế giới người hiền, đoàn tụ cùng các con thân yêu nơi chín suối. Tấm bằng danh hiệu vinh dự Nhà nước Mẹ Việt Nam Anh hùng được truy tặng chính là sự tri ân sâu sắc, khắc ghi vĩnh viễn tấm lòng kiên trung của mẹ vào dáng hình đất nước, để tên tuổi mẹ mãi tỏa sáng cùng thời hoa lửa anh hùng của quê hương Đô Lương.



