Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Dực
Mẹ Nguyễn Thị Dực sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân thuần hậu, mang trong mình đức tính chịu thương chịu khó của người phụ nữ Nam Bộ. Lập gia đình với ông Lê Văn Nghĩa, người cùng quê, Mẹ sống một cuộc đời bình dị, gắn bó với ruộng đồng, sông nước, nuôi dưỡng hai người con trai bằng tất cả tình yêu thương và đạo lý làm người. Dẫu cuộc sống còn nhiều gian khó, nhưng trong căn nhà nhỏ nơi làng quê Mỹ Cẩm, Mẹ luôn thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày mai độc lập.
Trên mảnh đất Mỹ Cẩm hiền hòa của huyện Càng Long, nơi những hàng dừa soi bóng xuống dòng sông quê lặng lẽ, có một người mẹ đã đi qua cuộc đời ngắn ngủi nhưng để lại một dấu son không phai trong lịch sử dân tộc – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Dực (1907 – 1947).
Mẹ Nguyễn Thị Dực sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân thuần hậu, mang trong mình đức tính chịu thương chịu khó của người phụ nữ Nam Bộ. Lập gia đình với ông Lê Văn Nghĩa, người cùng quê, Mẹ sống một cuộc đời bình dị, gắn bó với ruộng đồng, sông nước, nuôi dưỡng hai người con trai bằng tất cả tình yêu thương và đạo lý làm người. Dẫu cuộc sống còn nhiều gian khó, nhưng trong căn nhà nhỏ nơi làng quê Mỹ Cẩm, Mẹ luôn thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày mai độc lập.
Năm 1947, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Mẹ vĩnh viễn ra đi ở tuổi 40. Mẹ không kịp chứng kiến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng, cũng không thể tiễn con lên đường ra trận. Nhưng chính những lời dạy dỗ, tấm gương hy sinh và lòng yêu nước mà Mẹ để lại đã trở thành hành trang tinh thần vững chắc, theo các con Mẹ đi trọn con đường cách mạng.
Người con trai cả, liệt sĩ Lê Văn Thành (sinh năm 1936), sớm giác ngộ cách mạng, tham gia chiến đấu từ ngày 10/01/1962. Với cấp bậc Hạ sĩ, thuộc Đại đội 62, T70, anh đã không quản ngại gian khổ, hiểm nguy, kiên cường chiến đấu nơi tuyến đầu Tổ quốc. Ngày 10/03/1963, trong một trận đánh ác liệt tại tỉnh Cà Mau, anh anh dũng hy sinh, để lại tuổi thanh xuân hòa vào đất mẹ phương Nam, góp phần viết tiếp trang sử đấu tranh oanh liệt của dân tộc.
Chưa dừng lại ở đó, người con trai út của Mẹ – liệt sĩ Lê Văn Út (sinh năm 1950) – cũng nối gót anh lên đường cứu nước. Tham gia cách mạng ngày 04/3/1966, với cấp bậc Thượng sĩ, chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 15 Miền Đông, anh đã sống và chiến đấu giữa chiến trường khốc liệt, nơi bom đạn cày xới từng tấc đất quê hương. Ngày 27/01/1967, anh ngã xuống trong một trận đánh tại miền Đông Nam Bộ, khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ước mơ chưa kịp gọi thành tên.
Hai người con, hai lần Tổ quốc gọi tên. Mẹ Nguyễn Thị Dực, dù đã khuất bóng từ lâu, vẫn được lịch sử khắc ghi như một người mẹ đã hiến dâng cho đất nước những gì thiêng liêng nhất. Sự hy sinh của các liệt sĩ Lê Văn Thành và Lê Văn Út không chỉ là nỗi đau riêng của gia đình, mà còn là biểu tượng cao đẹp của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Để tri ân công lao to lớn ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy phong danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Dực theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với một người mẹ đã âm thầm hiến trọn cuộc đời và máu thịt của con mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, khi bước chân trên quê hương Mỹ Cẩm, mỗi chúng ta càng thêm thấm thía giá trị của hòa bình. Bởi hòa bình ấy được đánh đổi bằng sự hy sinh lặng thầm của những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Dực, và bằng máu xương của biết bao anh hùng liệt sĩ.
Tên Mẹ, tên các anh sẽ mãi sống trong lòng quê hương, như ngọn lửa không bao giờ tắt, soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



