Mẹ Việt Nam Anh hùng

NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ DÚNG

Vĩnh Long28/10/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ DÚNG

Chiến tranh đã lùi xa, vết thương trên thịt da cũng đã lành lặn theo thời gian và năm tháng. Những đứa con đã ra đi ngày nào và vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường vẫn mãi mãi là một nỗi đau không bao giờ nguôi đối với Mẹ. Trong bao người con hy sinh vì Tổ quốc ấy, có liệt sĩ Đoàn Văn Trung, Đoàn Văn Nghĩa là hai người con của Mẹ Nguyễn Thị Dúng, sinh năm 1928, ở ấp Thanh Tịnh, xã Tân Thiềng huyện Chợ Lách. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cáo quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" vào ngày 28 tháng 11 năm 2014.

Tôi đến thăm Mẹ vào một ngày cuối tháng 12 năm 2014, trời bắt đầu chuyển mùa đón xuân sang, không khí lạnh buốt như len lõi trong mọi chúng ta và thâm nhập vào từng thớ thịt già nua của Mẹ, trong căn nhà tình nghĩa do Sở Tài trước hụt sau nhưng ấm áp nghĩa tình. Chính tỉnh Bến Tre xây cất cho Mẹ cách nay đã ba năm. Tuy còn thiếu trước hụt sau nhưng ấm áp nghĩa tình.

Đây rồi, Mẹ đang ngồi trên chiếc võng hướng mắt xa xăm như đang tìm kiếm những đứa con đã ra đi ngày nào. Tôi đến bên Mẹ, cảm nhận được từng hơi thở yếu ớt khi Mẹ kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa thời Mẹ, các con và quê hương từng ngày phải đối mặt với quân thù: bọn lính ban ngày thì bắn phá, đêm đến thì ruồng bố: Sống nay chết mai nhưng phấn khởi lắm con ơi, tinh thần yêu nước thời đó ai cũng có mà dữ dội lắm. Thời còn là con gái, Mẹ tham gia trong Hội phụ nữ ở ấp đi rải truyền đơn, rồi bị tụi lính bắt, chúng chở Mẹ bỏ qua cù lao Phú Đa một thời gian. . . Sau khi trở về, Mẹ cùng với các chị em tiếp tục hoạt động trong Hội phụ nữ ấp. Đến năm 19 Thiềng rồi về đây sống cho đến nay. tuổi, Mẹ gặp được ông Đoàn Văn Ráng, người ở ấp Thanh Tịnh, xã Tân Thiềng rồi về đây sống cho đến nay.

Trong những năm chiến tranh và nhất là vào năm 1961, dưới bàn tay của tên đội Năm ác ôn, nhiều cán bộ, đồng chí đồng bào bị địch giết hại. Biết Mẹ có nhiều con trai (11 trai), tên đội Năm nối với Mẹ khuyên "tụi nó" đi theo quốc gia, theo Việt Cộng là chết. Mẹ kiên quyết không chịu, chúng bắt trói Mẹ, giăng hai tay ra nhưng Mẹ bảo: “Thầy đội Năm thích quốc gia thì đội Năm theo, con tôi thích đi đâu thì nó đi. Chú lẹ mắt thì chú sống, con tôi nó chậm thì nó chết. Hể chết đền xong nợ nước là tròn bổn phận”. Lời nói rất đổi chân chất phát ra từ người Mẹ quanh năm với ruộng đồng lam lũ, làm cho tên đội Năm thầm cảm phục - Mẹ được trả tự do.

Sau thất bại thảm hại của địch ở chiến trường Bến Tre và huyện Chợ Lách năm Mậu Thân 1968 và để cứu nguy cho quân nguy, Mỹ đã tăng cường thêm 03 tên cố vấn, đưa quân viễn chinh vào tham chiến và cho máy bay ngày đêm ném bom huỷ diệt, truy tìm giết hại nhiều cán bộ, đồng bào ta. Trước tình hình đó, ngày 16 tháng 01 năm 1968, anh Đoàn Văn Trung, người con trai thứ tư của Mẹ thoát ly gia đình đi bộ đội, là Tiểu đội trưởng đơn vị Tiểu đoàn 516 bộ đội địa phương quân tỉnh Bến Tre. Ngày 12 tháng 12 năm 1969, trong một lần đi công tác anh bị máy bay địch càn vào huyện Bình Đại bắn và hy sinh tại ngã ba Trảng Dù. Khi chết anh còn bỏ lại bên mình khẩu đại liên 60 và người vợ trẻ vừa mới đính hôn chốn quê nhà. Rồi khoảng một tuần sau, Mẹ nhận được tin con mình hy sinh.

Đến đầu năm 1973, anh Đoàn Văn Nghĩa, người con trai thứ sáu của Mẹ cũng đi bộ đội địa phương quân huyện Chợ Lách và anh dũng hy sinh vào ngày 9 tháng 01 năm 1975 ngay tại quê nhà. Mẹ kể: nghe nói có Tiểu đội đặc công của huyện về nằm vùng chuẩn bị giải phóng xã thì bị tụi mật thám theo dõi báo tin cho bọn lính 316 bắn chết sạch. Hay tin Mẹ vội lấy lưỡi hái quấn lại để vào giỏ sách đệm, ngụy trang là người đi chợ cắt răn lưỡi hái về cắt lúa vụ mùa. Đến nơi khi biết con mình hy sinh, Mẹ vội chạy về nhà báo tin cho Ông hay đến nhận xác con. Tàn ác hơn, chúng bảo phải có người bảo lãnh mới cho Mẹ nhận xác. Mẹ kiên quyết đấu tranh, trước những chứng cứ rành rành, bọn chúng buộc phải để Mẹ đem xác con về đất nhà chôn cất. Mãi đến năm 2013, hài cốt "con" mới được quy tập về nghĩa trang liệt sĩ huyện.

Đến năm 1999, Ông lâm bệnh rồi mất tại quê nhà. Bao năm qua chồng mất, hai đứa con trai hy sinh, những đứa con của Mẹ đều thành gia lập thất, một mình Mẹ phải sống trong ngôi nhà tình nghĩa ở cạnh người con trai út. Nhưng Mẹ vẫn cảm thấy một khoảng trống trong tâm hồn, ở đó thiếu đi bờ vai vững chảy của người đàn ông, rồi nỗi nhớ con cứ lại hiện về trong những đêm chập chờn tỉnh giấc, làm cho sức khoẻ của Mẹ cũng yếu đi nhiều. Những lúc nhớ con, đôi dòng nước mắt cứ đầm đìa rồi Mẹ ngước nhìn lên tấm di ảnh của con (chỉ còn lại một di ảnh duy nhất của anh Nghĩa) thắp nén hương rồi cảm thấy lòng an ủi, hãnh diện bởi con mình đã ra đi vì Tổ quốc.

Gần 40 năm đã trôi qua và cũng ngần ấy thời gian, Mẹ dựa vào tình thương của những đứa con còn lại và những người hàng xóm để sống. Mẹ luôn lấy sự hy sinh thắm đượm máu đào của các con để nhắc nhở thế hệ thanh niên phải sống, phấn đấu làm những việc có ích cho gia đình và xã hội. Từ đó hình ảnh của Mẹ trở nên gần gủi được bà con xóm giềng thương yêu quý mến.

Dù đã bước sang tuổi 86, đôi mắt, đôi tay Mẹ không còn tinh anh như trước, những bước chân đã trở nên khập khiểng nhưng Mẹ không nuôi hy vọng hai người con trai của Mẹ sẽ trở về để mái ấm gia đình lại rộn rả tiếng cười như mấy chục năm về trước. Hy vọng rằng với danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" sẽ phần nào xoa diệu nỗi đau mà Mẹ phải gánh chịu suốt khoảng thời gian dài, tôn vinh thêm phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam vì chồng, vì con, vì cả quê hương đất nước mà hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn