MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ GIA VÀ LƯƠNG THỊ DÓI – NHỮNG NGƯỜI MẸ LẶNG THẦM DÂNG HIẾN
Trong những cuộc kháng chiến của dân tộc, phía sau mỗi người lính lên đường là những người mẹ âm thầm tiễn con với niềm tin và nỗi lo không thể gọi thành lời. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Gia ở Cao Bằng đã hai lần tiễn con trai nhập ngũ. Người con cả Nông Văn Thùy hy sinh khi mới 20 tuổi, còn người con thứ hai Nông Văn Kỳ cũng hy sinh năm 1984 khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Nhiều năm trôi qua, mẹ vẫn đau đáu mong tìm được phần mộ người con cả để có thể một lần đến thắp nén nhang. Tuổi già khiến bước chân không còn đủ sức đi xa, nhưng tình thương của người mẹ dành cho những người con đã nằm lại vì Tổ quốc chưa bao giờ vơi cạn.
Cũng ở Cao Bằng, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Dói đã trải qua những mất mát lớn lao. Chồng mẹ là ông Mông Văn Sính nhiều lần lên đường làm nhiệm vụ và hy sinh năm 1969 khi đang chiến đấu ở chiến trường phía Nam. Nén đau thương, mẹ một mình nuôi con và chăm sóc bố mẹ chồng. Năm 1981, người con trai Mông Văn Hải mới 17 tuổi tiếp bước cha nhập ngũ rồi hy sinh khi làm nhiệm vụ tại Hà Quảng. Hai lần mất đi những người thân yêu nhất, mẹ vẫn kiên cường sống, tham gia công tác xã hội và gương mẫu trong cuộc sống. Những giọt nước mắt theo năm tháng có thể cạn đi, nhưng nỗi nhớ thương và mong ước được tìm thấy phần mộ của chồng, con vẫn luôn ở trong lòng mẹ.
Những câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Gia và Mẹ Lương Thị Dói là hình ảnh thu nhỏ của biết bao Mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước – những người đã lặng lẽ trao những người thân yêu nhất cho Tổ quốc. Đằng sau độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình hôm nay là những hy sinh không thể đong đếm của các anh hùng, liệt sĩ và những người mẹ nơi hậu phương. Đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” vì thế không chỉ là sự tri ân đối với quá khứ mà còn là lời nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, gìn giữ truyền thống và sống xứng đáng với những hy sinh của các mẹ.


