Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Giờ (1922-1999)
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Giờ (1922-1999)
Mẹ Nguyễn Thị Giờ sinh năm Nhâm Tuất 1922 tại xã Tam Phước, huyện Long Thành, tỉnh Biên Hòa trong một gia đình làm ruộng nghèo. Như bao bè bạn cùng trang lứa trong làng, ngoài 20 tuổi mẹ mới lấy chồng làm công nhân cạo mủ đồn điền SIPH. Từ đó, vợ chồng mẹ lấy đất này làm nơi neo đậu suốt đời. Mẹ sinh hạ cả thảy 9 người con (trong đó có 1 gái) và được bà con quen biết đánh giá là gia đình có phúc. Chưa biết phúc họa ở đâu, chỉ biết đồng lương eo hẹp của đôi vợ chồng công nhân cạo mủ khiến cuộc sống hồi đó thật khó khăn, phải xoay trở, tằn tiện lắm mới nuôi được bầy con lít nhít trong thời buổi chiến tranh khói lửa bom đạn rền trời.
Vào những năm 1962-1963, địch thực hiện “quốc sách” ấp chiến lược nhằm ý đồ cách ly nhân dân với cách mạng, để dễ tát nước bắt cá. Nhưng lực lượng ta đã phát triển lớn mạnh hơn thời kỳ Đồng khởi: bộ đội địa phương huyện Long Thành liên tục được củng cố, bổ sung, ban cán sự cao su thành lập đi sâu vận động công nhân các sở liên tục đấu tranh đòi quyền nhân sinh, chống địch khủng bố đồng bào... Các đồn bót địch ở Long Thành và Nhơn Trạch liên tục bị tiêu diệt gây niềm phấn khởi cho quần chúng trong hai quận. Tháng 4/1964, anh Ba Tâm (Nguyễn Văn Tâm) con của mẹ Nguyễn Thị Giờ được cán bộ mật tuyên truyền vận động đã cùng một số thanh niên sở SIPH đi thoát ly, gia nhập bộ đội tỉnh Bà Rịa - Long Khánh. Đôi lần anh ghé qua nhà ban đêm tranh thủ thăm ba má rồi lại đi ngay. Vì đông con, nhiều đứa còn nhỏ nên mẹ không có điều kiện đi thăm anh như các bà mẹ khác.
Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, anh Tư Ngữ (Nguyễn Văn Ngữ) vừa đến tuổi địch bắt quân dịch. Không muốn cầm súng giặc bắn vào bà con cô bác xóm làng, anh đi du kích thoát ly. Chi bộ và đội du kích xã SIPH đứng chân ở rừng Bình Sơn, từ đó vươn về hoạt động diệt ác phá kềm, tổ chức xây dựng cơ sở trong đồn điền cao su và một số địa bàn khác. Tư Ngữ ra đi đúng vào lúc địch tiến hành nhiều chiến dịch bình định sau đòn choáng váng Mậu Thân. Chúng càn quét ác liệt các vùng căn cứ ta ở từ rừng Bình Sơn tới Suối Cả, Phước Thái... bằng nhiều lực lượng: Mỹ, Thái Lan, bảo an, biệt kích, dân vệ... khiến lực lượng ta gặp nhiều khó khăn về vấn đề tiếp tế, cứu chữa thương bệnh binh. Đêm 10/12/1970, Xã đội phó Tư Ngữ và một số đồng chí đột vào Bình Sơn tải gạo (nhờ dân mua) thì đụng địch. Anh hy sinh và được đồng đội an táng chu đáo. Gần một năm sau mẹ Giờ mới biết tin sét đánh này, nhưng mẹ chỉ có thể khóc than vào ban đêm vì gia đình mẹ đã bị chúng để ý từ lâu.
Qua tám năm chiến đấu, anh Ba Tâm từ một chiến sĩ đã trở thành đại đội phó thuộc Tỉnh đội Bà Rịa - Long Khánh. Trong dịp Hiệp định Paris được ký kết, anh Ba Tâm và đồng đội đi cắm cờ Mặt trận dân tộc giải phóng tại Xóm Cát, xã Phước Lễ (nay là thị xã Bà Rịa). Địch phản kích, anh hy sinh ngày 29/1/1973 được an táng tại chỗ, nay không tìm thấy dấu vết ngôi mộ. Đơn vị giấu gia đình, rất lâu mới cho mẹ biết. Mẹ đau xót khôn nguôi vì thêm một mất mát to lớn mới, quá sức chịu đựng đối với một bà mẹ đã luống tuổi.
Ngày 30/4/1975, đất nước ta hoàn toàn giải phóng. Nỗi buồn mất hai con chưa tan nhưng mẹ cũng vui lòng cho Tám Được (Nguyễn Văn Được) đi bộ đội ngay trong tháng 5/1975.
Chưa được nghỉ ngơi, xây dựng, hàn gắn vết thương chiến tranh quá nặng, nhân dân ta lại chịu đựng thêm đau thương, tàn phá mới ở vùng biên giới Tây Nam. Việt Nam giúp đỡ Mặt trận cứu nước nhân dân Campuchia giải phóng đất nước khỏi bọn diệt chủng. Anh Tám Được là một trong các chiến sĩ tình nguyện Việt Nam thuộc C.4/E Đồng Nai đã chiến đấu ngoan cường chống lại tàn quân Pôn Pốt. Ngày 5/5/1979, anh hy sinh tại Xoài Chu, phum Đùm Lương, huyện Ba Rài, tỉnh Kongpom Thom. Từ đôi mắt đã mờ của người già, những dòng lệ hiếm hoi của mẹ Nguyễn Thị Giờ lại chảy. Mẹ vô cùng đau xót vì lá vàng còn ở trên cây mà những lá xanh non tràn đầy nhựa sống đã rụng trước.
Mẹ Nguyễn Thị Giờ được Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 814/ KTCTN ngày 24/4/1996.
Mẹ qua đời ngày 1/6/1999



