MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – NGUYỄN THỊ HAI
Một người mẹ nông dân bình dị đã lặng lẽ tiễn hai người con ra trận và mãi mãi không trở về, để lại hình ảnh tiêu biểu về sự hy sinh thầm lặng vì độc lập dân tộc.
Giữa vùng quê Tân Phúc, xã Đại Phước, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Hai vẫn được người dân nhắc nhớ như một biểu tượng của sự chịu đựng và kiên cường trong chiến tranh. Sinh năm 1902 trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, mái tranh và những tháng ngày loạn lạc của đất nước.
Lấy chồng là ông Bùi Văn Sô, người cùng quê, Mẹ cùng chồng xây dựng một gia đình nhỏ với ba người con. Nhưng chiến tranh đã sớm chia cắt sự bình yên ấy. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, hai người con trai của Mẹ lần lượt khoác áo lính, bước vào con đường chiến đấu đầy hiểm nguy.
Người con đầu – liệt sỹ Bùi Văn Sánh – tham gia cách mạng từ rất sớm, mang trong mình tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính. Năm 1965, trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh đã ngã xuống, để lại nỗi đau không thể nguôi trong lòng người mẹ già nơi quê nhà.
Không lâu sau, người con thứ hai – liệt sỹ Bùi Văn Xê – tiếp bước anh mình trên con đường cách mạng. Là một cán bộ trạm liên lạc, anh thường xuyên phải vượt qua những tuyến lộ nguy hiểm để đưa đón cán bộ và tài liệu. Trong một lần làm nhiệm vụ trên tuyến lộ 20, anh bị địch phục kích và anh dũng hy sinh giữa lúc tuổi đời còn rất trẻ.
Hai lần tiễn con ra đi, cũng là hai lần trái tim người mẹ như bị xé nát. Nhưng Mẹ Nguyễn Thị Hai vẫn lặng lẽ sống, âm thầm chịu đựng nỗi đau, không lời oán thán, không một lần lùi bước. Tình yêu con của Mẹ đã hóa thành tình yêu Tổ quốc, để rồi những hy sinh ấy góp phần làm nên độc lập, tự do cho quê hương.
Ngày 04/8/2014, Nhà nước truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Hai – sự ghi nhận thiêng liêng cho một cuộc đời thầm lặng nhưng vĩ đại, nơi người mẹ đã hóa thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước giữa thời hoa lửa.



