"Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hồng – Người mẹ gửi ba người con cho Tổ quốc" 2A3VCVB
Ở một làng quê nhỏ miền Trung, nơi những hàng tre vẫn rì rào trong gió và con đường làng quanh co bên những cánh đồng lúa, có một người mẹ tên Nguyễn Thị Hồng. Cả cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng, mái nhà đơn sơ và những người con mà mẹ yêu thương hơn tất cả.
Mẹ Hồng có ba người con trai: Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Văn Thành và Nguyễn Văn Lâm. Ba anh em lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Tuổi thơ của họ không có nhiều đồ chơi, chỉ có cánh đồng, tiếng sáo và những buổi chiều cùng mẹ nhặt từng bó rau, hạt lúa.
Rồi chiến tranh đến.
Năm ấy, người con cả Nguyễn Văn Minh viết đơn nhập ngũ. Ngày tiễn con, mẹ Hồng lặng lẽ chuẩn bị cho anh một túi hành trang nhỏ. Mẹ chỉ có thể gửi theo vài bộ quần áo, ít gạo rang và chiếc khăn tay đã được giặt sạch.
Trước lúc con đi, mẹ nắm chặt tay anh:
“Con đi đánh giặc, mẹ ở nhà. Đừng lo cho mẹ. Chỉ mong con giữ mình và nếu có thể, hãy trở về.”
Người con thứ hai, Nguyễn Văn Thành, cũng lên đường sau đó không lâu. Người con út Nguyễn Văn Lâm khi ấy còn nhỏ, nhưng đến tuổi trưởng thành, anh cũng xin được ra trận.
Ba người con lần lượt rời khỏi mái nhà.
Từ đó, căn nhà của mẹ Hồng trở nên im lặng.
Mỗi buổi chiều, sau khi làm xong việc đồng áng, mẹ thường ngồi bên hiên, hướng mắt ra con đường làng. Chỉ cần nghe tiếng bước chân từ xa, mẹ lại ngẩng lên, trong lòng dấy một niềm hy vọng: “Biết đâu hôm nay con về…”
Nhưng những lá thư mẹ chờ đợi ngày càng thưa dần.
Rồi một ngày, mẹ nhận được giấy báo tử của Nguyễn Văn Minh.
Mẹ ngồi bất động rất lâu. Bàn tay run run giữ tờ giấy, đôi mắt đỏ hoe. Người hàng xóm bên cạnh bật khóc thay mẹ.
Còn mẹ chỉ khẽ nói:
“Con tôi đi vì đất nước… Mẹ đau lòng, nhưng mẹ tự hào về con.”
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì tin dữ lại đến.
Nguyễn Văn Thành cũng đã hy sinh nơi chiến trường.
Lần này, mẹ không còn đủ sức đứng vững. Mẹ ngồi bên chiếc giường cũ của con, vuốt nhẹ lên tấm chăn đã bạc màu và khóc như một người mẹ bình thường khóc cho đứa con mình yêu thương nhất.
Chỉ còn Nguyễn Văn Lâm.
Anh là niềm hy vọng cuối cùng của mẹ.
Trong một lá thư gửi về, Lâm viết:
“Mẹ kính yêu, con vẫn khỏe. Mẹ đừng buồn. Khi đất nước chưa được bình yên, con chưa thể trở về. Mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, chờ ngày hòa bình.”
Mẹ Hồng cất lá thư ấy dưới đáy chiếc rương gỗ, ngày ngày vẫn đem ra đọc.
Nhưng rồi chiến tranh kết thúc.
Hòa bình trở lại quê hương.
Người người trở về trong niềm vui đoàn tụ. Những con đường làng rộn ràng tiếng cười. Những bà mẹ khác chạy ra ôm lấy con mình.
Còn mẹ Hồng đứng trước cổng nhà.
Mẹ chờ một người con út.
Nhưng Nguyễn Văn Lâm cũng không trở về.
Ba người con trai của mẹ — ba cuộc đời, ba tuổi thanh xuân — đã nằm lại nơi chiến trường.
Từ đó, căn nhà của mẹ không còn tiếng gọi:
“Mẹ ơi!”
Thế nhưng mẹ vẫn sống.
Mẹ đem tình thương dành cho các con để chăm sóc những đứa trẻ mồ côi trong làng. Mẹ thường kể cho chúng nghe về ba người con của mình, không phải để kể về nỗi đau, mà để nhắc chúng nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mất mát.
Nhiều năm sau, mẹ Nguyễn Thị Hồng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong ngày đón nhận danh hiệu, mẹ mặc chiếc áo nâu giản dị. Trên ngực mẹ là tấm huy hiệu nhỏ. Mẹ nhìn những người đến dự, rồi nhìn lên bầu trời thật lâu.
Có người hỏi:
“Mẹ có điều gì muốn nói không?”
Mẹ im lặng một lúc rồi đáp:
“Mẹ chỉ mong đất nước mãi được bình yên. Các con của mẹ không còn nữa, nhưng nếu sự hy sinh của các con đem lại cuộc sống hôm nay cho mọi người, thì mẹ thấy các con mình chưa bao giờ mất.”
Chiều hôm ấy, mẹ trở về căn nhà cũ.
Trên bàn vẫn còn chiếc khăn tay của người con cả. Trong chiếc rương gỗ vẫn còn lá thư của người con út. Những kỷ vật nhỏ bé ấy đã ở bên mẹ suốt những năm tháng dài.
Mẹ ngồi bên hiên, nhìn cánh đồng lúa đang xanh.
Gió thổi qua mái tóc bạc.
Mẹ mỉm cười.
Có lẽ ở một nơi nào đó, ba người con của mẹ cũng đang nhìn về quê hương.
Và có lẽ họ sẽ mãi tự hào vì mình đã có một người mẹ như Nguyễn Thị Hồng — một người mẹ đã gửi những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc, để rồi dùng phần đời còn lại gìn giữ ký ức về các con và sống tiếp trong một đất nước hòa bình.
Bởi có những người mẹ không cần cầm súng vẫn trở thành anh hùng.
Họ chiến đấu bằng sự hy sinh, bằng nước mắt và bằng một tình yêu không bao giờ mất dành cho con và cho quê hương.


