Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hường
Với những cống hiến và hy sinh đó, ngày 11 tháng 11 năm 2015, Mẹ được Nhà nước Truy tặng danh hiệu cao quy “ Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” theo quyết định số 2521/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.
Từ trước đến nay, dù trong thời đại nào cũng vậy, không ai có thể chối bỏ được một loại tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao cả đó là tình mẫu tử. Đó là những người mẹ, những người đã chịu nhiều khổ cực, vất vả, mang nặng đẻ đau để rồi họ cảm thấy vô cùng đau khổ khi mất đi những đứa con mà mình đã đứt ruột sinh ra. Và trong số những người phụ nữ ấy chính là Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hường, Mẹ có 02 con hy sinh trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hường, sinh năm 1908 tại ấp Quân Phong, xã Tân Thiềng trong một gia đình nông dân nghèo. Qua công việc đồng áng hàng ngày, Mẹ quen biết và kết hôn với ông Huỳnh Văn Trí người cùng địa phương cũng là gia đình nông dân suốt ngày quanh quẩn ruộng đồng. Trong thời gian chung sống với ông Trí, Mẹ sinh được 11 người con, trong đó có 8 người con trai và 03 người con gái. Tuy cuộc sống khó khăn vất vả nhưng Mẹ rất hạnh phúc và đồng sức đồng lòng để nuôi các con mình khôn lớn. Ngày 30/8/1955, vì một căn bệnh nặng, ông Trí ra đi bỏ lại Mẹ và đàn con thơ. Mẹ đau đớn muốn chết theo chồng nhưng nghĩ đến các con còn thơ dại, Mẹ đã cố gắng vượt qua để nuôi các khôn lớn trưởng thành.
Dù cực khổ, vất vả, khó khăn nuôi 11 người con nhưng Mẹ quyết định ở vậy không tái giá dù có rất nhiều người mai mối. Thế rồi ngày qua ngày, qua bàn tay chăm sóc dạy dỗ của Mẹ những người con ấy đã khôn lớn trưởng thành. Lớn lên trong cảnh đất nước chiến tranh ác liệt, vì căm thù giặc. Năm 1960, anh Huỳnh Văn Tài đã quyết đi theo con đường cách mạng, đi bộ đội tại Tây Ninh khi vừa tròn 18 tuổi. Tiếp đến là anh Huỳnh Văn Chiểu đã tiếp bước em mình đi theo cách mạng vào tháng 6/1961 giữ nhiệm vụ thông tin xã Tân Thiềng. Trong thời gian này, Mẹ thường thăm hỏi động viên anh, cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ để sớm trở về sum họp cùng gia đình.
Nhưng rồi vào những ngày cuối năm 1962, Mẹ vô cùng đau đớn khi nhận được tin báo anh Huỳnh Văn Chiêu đã bị giặc bắt khi làm nhiệm vụ, bọn giặc không khai thác được gì ở anh nên đã đưa anh xuống Cái Sơn để xử bắn, trên đường đi anh vẫn bình thản, không run sợ trước kẻ thù với câu nói “Đả đảo đế quốc Mỹ, đả đảo đế quốc Mỹ” cứ thế mà thốt lên, không ngăn được anh, bọn chúng đã dùng lưới lê đâm vào sau lưng anh và đã xử tử anh tại Cái Sơn cùng với 20 đồng chí khác.
Khi nổi đau được phần nào nguôi ngoai, thì vào ngày 03/6/1963 Mẹ lại nhận tin báo người con trai kế tiếp của Mẹ là anh Huỳnh Văn Tài đã hy sinh tại Nha Mân, hay tin Mẹ đã ngất lịm, không chỉ Mẹ đau mà có một người con gái đã đau đớn vô cùng đó là vợ sắp cưới của anh, khi chỉ 02 ngày nữa thì sẽ đám cưới.
Ngoài 02 anh Huỳnh Văn Chiêu và Huỳnh Văn Tài, những người con trai còn lại Mẹ cũng tham gia vào cách mạng như: anh Huỳnh Văn Đáng tham gia cách mạng và tập kết ra Bắc, anh Huỳnh Văn Cử bị lưu đày nơi Côn Đảo, anh Huỳnh Văn Hoàng tham gia đi bộ đội sau này về công tác tại Huyện đội huyện Chợ Lách, chức vụ Trung đội trưởng, một thời gian về giữ chức vụ xã đội trưởng xã Tân Thiềng.
Khi hòa bình, Mẹ về sống chung với anh Huỳnh Văn Hoàng tại ấp Quân Phong, xã Tân Thiềng. Hàng ngày được con cháu thường xuyên đến thăm nom, chăm sóc lúc tuổi già. Do tuổi cao bệnh nặng, Mẹ mất ngày 16/10/1980.
Với những cống hiến và hy sinh đó, ngày 11 tháng 11 năm 2015, Mẹ được Nhà nước Truy tặng danh hiệu cao quy “ Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” theo quyết định số 2521/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.



