MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ HƯỜNG - BÓNG DÁNG NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA CHO QUÊ HƯƠNG
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hường, sinh năm 1921, thường trú tại ấp Hòa Tân, xã An Châu, tỉnh An Giang (địa chỉ cũ: ấp Hòa Hưng, xã Hòa Bình Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang), là biểu tượng của đức hy sinh và lòng yêu nước. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ đã chịu đựng nỗi đau không gì bù đắp được khi chồng và ba người con lần lượt hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Cuộc đời mẹ là bản anh hùng ca thầm lặng, góp phần làm nên hòa bình cho quê hương hôm nay.
Trên mảnh đất An Giang giàu truyền thống cách mạng, có một người mẹ mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng dành trọn sự kính trọng và biết ơn sâu sắc – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hường.
Mẹ sinh năm 1921, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh mất nước và chiến tranh liên miên. Cuộc sống của mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ nơi vùng quê Hòa Hưng ngày trước, nay là ấp Hòa Tân, xã An Châu. Mẹ là người phụ nữ hiền hậu, chịu thương chịu khó, luôn đặt tình yêu gia đình và tình yêu quê hương lên trên hết.
Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến gian khổ, gia đình mẹ trở thành một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Chồng mẹ cùng các con đã không quản hiểm nguy, tham gia chiến đấu vì độc lập dân tộc. Những ngày tiễn người thân lên đường, mẹ hiểu rằng phía trước là gian khổ, là mất mát, nhưng với lòng yêu nước sâu nặng, mẹ vẫn động viên chồng con làm tròn nghĩa vụ với Tổ quốc.
Rồi chiến tranh ngày càng khốc liệt. Tin dữ lần lượt đến với người mẹ ấy. Người chồng thân yêu hi sinh, để lại khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, mẹ lại tiếp tục nhận tin ba người con của mình lần lượt ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.
Bốn người thân yêu nhất của cuộc đời mẹ đã mãi mãi không trở về.
Nỗi đau ấy lớn đến nhường nào không lời nào có thể diễn tả hết. Có những đêm dài, mẹ lặng lẽ nhìn lên bàn thờ chồng con, nước mắt hòa cùng ký ức. Nhưng điều làm mọi người cảm phục không chỉ là sự mất mát to lớn, mà còn là nghị lực phi thường của mẹ. Mẹ không gục ngã trước đau thương. Mẹ sống tiếp, giữ gìn truyền thống cách mạng của gia đình, động viên con cháu và bà con trong xóm ấp tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình.
Sau ngày thống nhất, quê hương dần hồi sinh. Những con đường được mở rộng, mái trường vang tiếng trẻ thơ, cuộc sống nhân dân ngày càng đổi mới. Trong niềm vui chung ấy, người dân địa phương càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các anh hùng liệt sĩ và bằng cả những giọt nước mắt thầm lặng của các bà mẹ Việt Nam anh hùng như mẹ Nguyễn Thị Hường.
Đảng, Nhà nước và nhân dân đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” – sự tri ân thiêng liêng đối với người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc. Nhưng với bà con ở Hòa Tân, mẹ không chỉ là một danh hiệu, mà là một biểu tượng của lòng yêu nước, đức hy sinh và sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam.
Hôm nay, khi nhắc lại cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Hường, chúng ta không chỉ tưởng nhớ một cá nhân, mà còn nhắc nhớ về hàng triệu người mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng mất mát để đất nước được trường tồn. Sự hy sinh của chồng và ba người con của mẹ đã góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.
Thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương càng phải biết trân trọng những giá trị ấy. Mỗi con đường sạch đẹp, mỗi mùa lúa yên bình, mỗi tiếng cười trẻ nhỏ trên quê hương An Châu hôm nay đều mang dấu ấn của sự hy sinh cao cả mà mẹ Nguyễn Thị Hường và gia đình đã dành cho đất nước.
Mẹ đã đi qua chiến tranh bằng nước mắt và lòng kiên trung. Tên mẹ sẽ mãi được nhân dân quê hương An Giang trân trọng, ghi nhớ như một ngọn lửa bất diệt của tình yêu nước và đức hy sinh Việt Nam.


