Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị két” sinh năm 1927
Trong chuyến đi về nguồn nhân dịp ngày Thương binh – liệt sĩ 27/7 hằng năm. Bản thân em đồng hành cùng các anh chị Đoàn Thanh Niên xã tổ chức thăm và tặng Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị két” Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị két” sinh năm 1927, ở ấp Phú Xuân, Xã Phú Ngãi Trị, huyện Châu Thành , Tỉnh Long An, chỗ ở hiện nay là ấp Phú Xuân 2, xã Phú Ngãi Trị, huyện, Châu Thành, tỉnh Long AN

Tuổi trẻ hôm nay có thể không biết đến đạn bom, không tận mắt chứng kiến những đau thương mất mát trong 2 cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, nhưng họ đều hiểu rằng cái giá của cuộc sống hôm nay là sự hy sinh của nhiều thế hệ lớp người đi trước đã anh dũng hy sinh, là những nỗi đau, sự mất mát lớn lao của những người mẹ Việt Nam anh hùng.
Trong chuyến đi về nguồn nhân dịp ngày Thương binh – liệt sĩ 27/7 hằng năm. Bản thân em đồng hành cùng các anh chị Đoàn Thanh Niên xã tổ chức thăm và tặng Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị két”
Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị két” sinh năm 1927, ở ấp Phú Xuân, Xã Phú Ngãi Trị, huyện Châu Thành , Tỉnh Long An, chỗ ở hiện nay là ấp Phú Xuân 2, xã Phú Ngãi Trị, huyện, Châu Thành, tỉnh Long AN
Trong căn nhà , bên ấm trà nóng đặt trên chiếc bàn chính giữa gian nhà, mẹ cùng con cháu đang chờ đoàn.
Mẹ ân cần trò chuyện cùng các thành viên của đoàn, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện về thời bom đạn chiến tranh. Đôi mắt mẹ rưng rưng khi kể về chồng ,các con mình đã theo cách mạng và hy sinh khi tuổi còn rất trẻ. Những câu chuyện ấy làm cho tất cả các thành viên của đoàn xúc động không thể nói nên lời, chúng tôi chỉ biết dành cho mẹ những cái ôm, cái nắm tay thật chặt và mong sao mẹ được khỏe mạnh thật lâu để con cháu được có cơ hội chăm sóc và bù đắp cho mẹ những hy sinh mất mát của mẹ.qua lời tâm sự của Mẹ ,đoàn biết thêm thông tin về Mẹ:
-Là vợ liệt sĩ : Trần Văn Vốn.
- Là mẹ của 02 liệt sĩ : Trần Văn Bảnh và Trần Văn Toản .
- Được nhà nước phong tặng danh hiệu vào năm: 17/12/1994.
- Tình trạng sức khỏe minh mẫn
- Đang sống cùng con trai: thứ bảy tên Trần Văn Chiến
Sẽ chẳng có sự đền đáp nào xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các mẹ cho Tổ quốc hôm nay.
Sinh thời, Bác Hồ đã từng nói: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh đẻ và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”(Hồ Chí Minh toàn tập).
Đất nước mình trải qua bao cuộc trường chinh máu lửa, người mẹ Việt Nam đã gánh cả nỗi đau giang sơn trên đôi vai gầy yếu của mình, đi suốt cả một chiều dài lịch sử của dân tộc.
Từ những bà Trưng, bà Triệu, đến nữ tướng Bùi Thị Xuân… đã làm khiếp đảm quân thù. Lớp tiếp lớp, bước tiếp bước anh hùng và phải chăng đó là mạch nguồn để người mẹ Việt Nam đi vào lịch sử.
Người mẹ Việt Nam từ ngàn đời đã trở thành biểu tượng cao quý của lòng nhân hậu, đức kiên trung, một đời lam lũ, tảo tần, “biết hy sinh mà chẳng nói nhiều lời” (Tố Hữu), chắt chiu nuôi dưỡng biết bao thế hệ anh hùng của dân tộc.
Đất nước bị xâm lăng, cũng như đời mẹ nhọc nhằn trong suốt những tháng năm dài dằng dặc đấu tranh để bảo vệ, gìn giữ cuộc sống thanh bình, ấm no, hạnh phúc cho đất nước.
Trải qua 2 cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, những người mẹ Việt Nam đã phải chịu đựng nhiều hy sinh mất mát, đau thương. Niềm khát khao, mơ ước của người mẹ là dù phải vất vả cực nhọc, gian lao đến thế nào đi chăng nữa thì cũng cố gắng dồn hết sinh lực nhỏ nhoi để sinh con, bảo vệ con và nuôi dạy con thành người có ích cho đất nước, dân tộc.
Có thể khẳng định rằng: Đứa con là niềm vui, niềm an ủi, là động lực vô biên để giúp người mẹ vượt qua những thăng trầm của cuộc sống. Người xưa cũng đã có câu “Trẻ cậy cha, già cậy con”. Đứa con mẹ mang nặng đẻ đau, suốt đời mẹ nhường cơm, sẻ áo, “chỗ ướt mẹ nằm, chỗ khô ráo dành con”. Vậy nên có nhà thơ đã viết: “Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa/ Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương…”
Mẹ là điểm tựa, niềm tin, là bóng mát chở che, là nhựa sống truyền cho những đứa con lớn lên thành “Những người con gái, con trai/ Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép” Mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng các con, yêu con hơn hết thảy. Nhưng trước vận mệnh của đất nước, bị lâm nguy, mẹ thà mất con, nhưng không để mất nước.
Và rồi những người con của mẹ đã ra đi và không bao giờ trở về nữa, để mẹ một mình với sự lặng im. Vẫn biết chiến tranh là mất mát, hy sinh, nỗi đau đó trải dài trên cơ thể mẹ Việt Nam. Ngày nay, trên quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta có rất nhiều bà mẹ đã trải qua 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ xâm lược.
Các mẹ đã dâng hiến những người con yêu quý nhất, là một phần máu thịt của mình, cho Tổ quốc. Hàng ngàn, hàng vạn những bà mẹ đã nén chặt nỗi đau trong lòng để đưa tiễn những người con lên đường giết giặc, cứu nước.
Có những mẹ có 3- 4 người con là liệt sĩ, có những mẹ chỉ có một người con duy nhất, mẹ vẫn tình nguyện tiễn con lên đường nhập ngũ. Đảng và Nhà nước ghi nhận công lao trời biển của các mẹ, tôn vinh các mẹ danh hiệu “Mẹ Việt Nam anh hùng”.
Khi được nghe các mẹ kể về nỗi vất vả, nhọc nhằn khi sinh con và nuôi dạy các con đến khi khôn lớn trưởng thành thì trong ánh mắt của các mẹ nỗi buồn đã tan biến, mà đang ánh lên niềm vinh dự, tự hào vì đã hiến dâng cho Tổ quốc những đứa con là một phần máu thịt của chính mình để đất nước Việt Nam có được cuộc sống như ngày hôm nay.
Nhân kỷ niệm ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3), nghĩ về những người mẹ của đất nước Việt Nam, người đã sinh ra chúng ta, nhưng hơn hết thảy, là các Mẹ Việt Nam anh hùng họ đã hy sinh những người thân yêu nhất để bảo vệ đất nước trong 2 cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc.
Chính các mẹ là những người phụ nữ anh hùng và vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam hôm nay. Xin gửi lời tri ân tha thiết nhất đến các mẹ. Mong các mẹ luôn sống vui, sống khỏe để đất nước còn được bù đắp cho nỗi đau thương mất mát của các mẹ.
Sau chuyến đi “về nguồn”, bản thân là thế hệ trẻ em biết ơn và hạnh phúc là hai từ phù hợp nhất có thể diễn tả được cảm xúc của chính em. Biết ơn tiền nhân vì những chiến công to lớn nhưng thầm lặng của người hậu phương. Hạnh phúc vì được sống và học tập trong hoà bình. Vẻ đẹp của hoà bình nằm trên những nếp nhăn theo thời gian của các Mẹ. Vẻ đẹp của đất nước hình như là bóng dáng các Con Của Mẹ”. Quả thực, chuyến đi đã giúp các em cảm nhận rõ ràng hơn các mẹ, hiểu được các giá trị cội nguồn. Đây cũng là dịp để rèn luyện, giúp các em trau dồi hơn những hiểu biết, cảm xúc của mình; góp phần giáo dục quan điểm, tư tưởng của các em.



