MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ KIÊM – NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA CÁCH MẠNG TỪ NHỮNG NGÀY ĐẦU
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ KIÊM – NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA CÁCH MẠNG TỪ NHỮNG NGÀY ĐẦU
Trong bối cảnh lịch sử đầy khó khăn của những năm trước Cách mạng Tháng Tám, khi phong trào cách mạng còn phải hoạt động bí mật và quân thù luôn ráo riết truy lùng, nhiều người dân Nam Bộ đã âm thầm đứng vào hàng ngũ kháng chiến. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kiêm, tên thường dùng Nguyễn Thị Ngàn, sinh năm 1913, mất năm 1981, quê ở ấp An Bình, xã An Thạnh, huyện Thạnh Phú, là một trong những người mẹ đã dành trọn đời mình cho lý tưởng ấy. Là người con thứ bảy trong gia đình nông dân có tám chị em, lớn lên mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Thành, sinh năm 1906, quê Vĩnh Long. Từ năm 1934, mẹ tham gia cách mạng, làm công tác mật, nuôi giấu bộ đội và cán bộ cách mạng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Mẹ chỉ có một người con trai duy nhất. Khi lớn lên, anh nối tiếp truyền thống gia đình tham gia cách mạng và đã hy sinh – Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiếu, hy sinh năm 1972 tại Cái Cát, xã An Điền. Mất mát ấy không chỉ là nỗi đau riêng của một người mẹ mà còn là sự hy sinh cho mục tiêu chung của dân tộc. Với những đóng góp ấy, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng vào ngày 17/12/1994.
Khi đọc về cuộc đời mẹ, tôi cảm nhận rõ sức mạnh của những con người bình dị nhưng giàu lòng yêu nước. Thế hệ trẻ hôm nay – trong hòa bình, trong đủ đầy – đôi khi khó hình dung sự dũng cảm và kiên trung của những người như mẹ. Mẹ âm thầm làm công tác mật, che chở cán bộ, chấp nhận hiểm nguy để giữ lấy niềm tin vào độc lập dân tộc. Con trai mẹ cũng noi theo con đường ấy và đã nằm lại với đất trời quê hương. Nhìn lại, tôi thấy mình càng phải sống có trách nhiệm, biết ơn và trân trọng những gì hiện tại đang có. Cuộc đời của mẹ là lời nhắc nhở rằng tự do không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và tình yêu quê hương mãnh liệt của những người đã lặng thầm cống hiến cả cuộc đời.



