Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Kim

Sự hy sinh thầm lặng và vĩ đại của Mẹ Việt Nam cho đất nước đã trở thành những huyền thoại đi vào thi ca, sử sách và lưu truyền trong dân gian. Các Mẹ đã được Đảng, Nhà nước, Nhân dân tri ân và suy tôn bằng danh hiệu cao quý, thiêng liêng: Mẹ Việt Nam anh hùng!

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Châu Hòa (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Châu Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1931 tại Vũ Thư (Thái Bình), từ thuở nhỏ, mẹ Nguyễn Thị Kim theo gia đình tản cư lên Lạng Sơn. Mảnh đất biên cương đã se duyên mẹ với ông Nguyễn Văn Hiển, khi ông đang hoạt động cách mạng tại khu vực Lạng Sơn.

Giai đoạn những năm 1971-1973, khi chiến trường miền Nam diễn biến ác liệt, hòa chung khí thế lớp lớp thanh niên yêu nước miền Bắc lên đường chiến đấu chi viện cho tiền tuyến, mùa hè năm 1971, tròn 18 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Quý (sinh năm 1954) tình nguyện lên đường nhập ngũ. “Mẹ ạ, con thương mẹ lắm, nhưng con là thanh niên, con phải đi. Đó là lời cuối cùng mà con nói với tôi trước khi lên đường vào Nam chiến đấu. Ai ngờ, giây phút chia tay cũng là lần cuối từ biệt. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không biết con đã nằm lại nơi đâu”, mẹ Kim nhớ lại trong niềm rưng rưng xúc động. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo in hằn dấu vết thời gian.

Khi hai anh trai xông pha nơi chiến tuyến, bà Nguyễn Thị Hợi còn rất nhỏ, nhưng dáng vẻ điển trai, hiền lành của các anh vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Bà kể: “Ngày 20-5-1971, anh cả nhập ngũ. Tôi nhớ mãi dáng vẻ hân hoan của anh hôm ấy. Trước khi đi, anh dặn dò các em phải chăm ngoan học giỏi, đoàn kết, yêu thương nhau, giúp anh chăm sóc cha mẹ. Cả nhà chúng tôi ôm chầm lấy nhau bịn rịn. Anh hai bế tôi, vẫy tay thật lâu, cho đến khi bóng anh và đồng đội khuất hẳn”.

Nhắc đến gia đình mẹ Kim, bà con làng xóm đều dành sự trân trọng, quan tâm đặc biệt. Bà Nông Tuất, Bí thư Chi bộ, Khối trưởng khối 5, phường Đông Kinh - cũng là hàng xóm của gia đình, chia sẻ: “Gia đình mẹ Kim luôn gương mẫu, đoàn kết. Các con của mẹ đều chăm chỉ làm ăn, sống có trách nhiệm. Địa phương chúng tôi luôn quan tâm, hỏi thăm mẹ, nhất là vào các dịp lễ, Tết... Những hoạt động đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà quan trọng hơn là tình cảm. Chúng tôi mong rằng những lời thăm hỏi, động viên sẽ giúp mẹ cảm nhận được sự hy sinh trong quá khứ đã không hề bị lãng quên, mong mẹ phần nào nguôi ngoai mất mát, sống vui, sống khỏe”.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, đất nước hòa bình, non sông liền một dải. Những con đường đất, mái nhà ngói đơn sơ ngày nào nay đã thay da đổi thịt thành những tuyến phố đô thị văn minh, rực rỡ ánh đèn, pano, cờ hoa, nhà cao tầng san sát. Diện mạo của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng không biết bao nhiêu máu xương của những chiến sĩ giải phóng quân. Như hai người con trai anh dũng của mẹ Kim, có những tuổi xuân đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, bỏ lại gia đình, ước mơ, hoài bão để mang về sự thanh bình của hôm nay.

Sống gần trọn một thế kỷ, chứng kiến những người thân yêu lần lượt rời đi, mặc dầu nhận được nhiều sự quan tâm từ các con cháu, từ xã hội, đôi mắt mờ đục của mẹ Kim vẫn luôn phảng phất nét buồn. Dù con cái sẵn sàng chăm nom nhưng mẹ chỉ muốn sống một mình trong căn nhà cấp bốn giản dị, với khoảng vườn nhỏ rậm cây xanh bốn mùa chim hót. Mẹ bảo: “Nhà các con đều ở sát vách, ngày nào chúng cũng thay nhau sang chăm nom mẹ, như vậy là có hiếu rồi. Mẹ chỉ muốn ở đây, trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm này!”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn