Mẹ Viêt Nam Anh Hùng – NGUYỄN THỊ KIM OANH
Mẹ Viêt Nam Anh Hùng – NGUYỄN THỊ KIM OANH
Ở tuổi 93, trong căn nhà nhỏ thuộc phường Trường Vinh, tỉnh Nghệ An, mẹ Oanh đã đi qua gần trọn một thế kỷ đời người. Thời gian có thể làm trí nhớ phai mờ đi phần nào, nhưng mỗi khi nhắc đến hai người con trai – liệt sĩ Nguyễn Ngọc Hà và Nguyễn Ngọc Hải – ánh mắt mẹ lại bừng sáng. Những ký ức tưởng chừng xa xôi bỗng trở nên gần gũi, sống động, như vừa mới hôm qua.
Mẹ sinh năm 1933 tại xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên (nay là xã Lam Thành), một vùng quê giàu truyền thống hiếu học và cách mạng. Suốt những năm tháng tuổi trẻ, mẹ là xã viên của Hợp tác xã may mặc Thống Nhất, tảo tần sớm hôm cùng chồng – một người thầy giáo – nuôi dạy các con nên người. Trong mái ấm giản dị ấy, các con được dạy dỗ không chỉ bằng tình yêu thương mà còn bằng những bài học về đạo lý, về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Chính từ nền tảng gia đình ấy, những người con của mẹ đã sớm hình thành lý tưởng sống cao đẹp. Người con trai thứ ba – Nguyễn Ngọc Hà – là niềm tự hào lớn của gia đình. Trong ký ức của mẹ, đó là một người con hiền lành, biết nghĩ cho người khác. Giữa hoàn cảnh khó khăn, anh thường lặng lẽ nhường phần ăn cho các em, luôn sống vì người khác nhiều hơn cho bản thân mình.
Năm 1978, khi đứng trước hai lựa chọn: tiếp tục con đường học vấn hay lên đường nhập ngũ, anh đã chọn khoác lên mình màu áo lính. Quyết định ấy không khiến mẹ bất ngờ, bởi bà hiểu con mình – một người sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để đặt lợi ích của đất nước lên trên hết. Trở thành lính trinh sát thuộc Sư đoàn 5, Quân khu 7, anh chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Nhưng niềm tự hào của gia đình chưa kịp trọn vẹn thì ngày 2/2/1979, mẹ nhận tin anh hy sinh. Nỗi đau ấy như một vết khắc sâu trong trái tim người mẹ, âm ỉ theo năm tháng.
Hai năm sau, nỗi đau ấy lại một lần nữa quay trở lại. Năm 1981, mẹ tiễn người con trai thứ tư – Nguyễn Ngọc Hải – lên đường làm nhiệm vụ quốc tế. Tiếp bước anh trai, anh Hải cũng gác lại tương lai phía trước, từ bỏ giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Nông nghiệp để lên đường nhập ngũ. Là lính đặc công thuộc Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 (nay là Quân đoàn 34), anh chiến đấu nơi chiến trường khốc liệt. Và rồi, ngày 20/10/1981, mẹ nhận hung tin người con thứ hai hy sinh.
Hai lần tiễn con đi, hai lần nhận giấy báo tử. Nỗi đau chồng chất khiến người mẹ tưởng chừng không thể đứng vững. Nhưng bằng nghị lực phi thường, mẹ đã vượt qua tất cả. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con là vì độc lập, tự do của Tổ quốc – một lý tưởng cao cả mà gia đình đã luôn gìn giữ.
Những năm tháng sau đó, cuộc sống của mẹ là những ngày lặng lẽ mang theo nỗi nhớ. Trong căn nhà nhỏ, những tấm “Tổ quốc ghi công” được đặt trang trọng như những kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần nhìn lên, ánh mắt mẹ như dừng lại thật lâu – không còn nước mắt, nhưng nỗi nhớ thì vẫn vẹn nguyên. Với mẹ, đó không chỉ là sự ghi nhận của đất nước, mà còn là hình bóng của những người con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Năm 1989, mẹ cùng chồng trở lại chiến trường xưa, lần theo dấu vết để tìm phần mộ các con. Hành trình ấy đầy gian nan, nhưng cũng chan chứa tình mẫu tử. Khi tìm được nơi các con yên nghỉ, mẹ như vỡ òa trong xúc động. Đó là khoảnh khắc mà nỗi đau và niềm an ủi hòa quyện vào nhau.
Đến năm 2012, ước nguyện lớn nhất của mẹ đã thành hiện thực: phần mộ của hai anh được cất bốc, đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Vinh. Từ đó, mẹ có thể gần gũi với các con hơn, được chăm sóc, hương khói cho các con mỗi ngày.
Cuộc đời của Nguyễn Thị Kim Oanh là minh chứng cho sức mạnh của tình mẫu tử và lòng yêu nước. Mẹ không chỉ sinh ra những người con anh dũng, mà còn nuôi dưỡng trong họ lý tưởng sống cao đẹp. Sự hy sinh của các con mẹ là mất mát không gì bù đắp được, nhưng cũng là niềm tự hào lớn lao.
Giữa nhịp sống hôm nay, câu chuyện của mẹ nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của hòa bình, về những hy sinh thầm lặng mà to lớn. Một đời người mẹ – hai lần tiễn con – là hai lần gửi đi cả trái tim mình. Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, nỗi nhớ ấy vẫn sẽ còn mãi, như chính tình yêu của mẹ dành cho các con – lặng lẽ mà bất diệt.


